Người giữ sóng giữa chiến trường-NĐC
Tôi là Phan Văn Lý, một chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ giữ liên lạc trong những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Trong chiến tranh, thông tin liên lạc là mạch sống. Nếu mất liên lạc, các đơn vị sẽ không thể phối hợp, và hậu quả có thể rất lớn. Một ngày, sau một trận pháo kích dữ dội, đường dây bị đứt hoàn toàn. Tôi nhận lệnh phải đi nối lại. Con đường dẫn đến vị trí đứt dây nằm giữa khu vực vừa bị bom cày nát. Đất còn nóng. Khói còn bốc lên. Tôi bò từng đoạn một. Không dá
Tôi là Phan Văn Lý, một chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ giữ liên lạc trong những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị.
Trong chiến tranh, thông tin liên lạc là mạch sống.
Nếu mất liên lạc, các đơn vị sẽ không thể phối hợp, và hậu quả có thể rất lớn.
Một ngày, sau một trận pháo kích dữ dội, đường dây bị đứt hoàn toàn.
Tôi nhận lệnh phải đi nối lại.
Con đường dẫn đến vị trí đứt dây nằm giữa khu vực vừa bị bom cày nát.
Đất còn nóng.
Khói còn bốc lên.
Tôi bò từng đoạn một.
Không dám đứng dậy.
Chỉ cần lộ ra một chút thôi, có thể bị phát hiện ngay.
Khi đến nơi, tôi thấy dây bị đứt thành nhiều đoạn.
Tôi bắt đầu nối lại.
Tay run vì mệt và căng thẳng.
Nhưng tôi phải làm thật nhanh.
Đúng lúc đó, pháo lại dội xuống.
Đất đá rơi xung quanh.
Có mảnh đất văng trúng vai, đau buốt.
Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi tự nhủ:
Nếu mình dừng — liên lạc sẽ không có.
Cuối cùng, đường dây được nối xong.
Tôi thử tín hiệu.
Có tín hiệu trở lại.
Khi quay về, tôi gần như kiệt sức.
Nhưng trong lòng nhẹ đi.
Vì tôi biết, ở phía bên kia, đồng đội đã có thể nhận được mệnh lệnh.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi vẫn nhớ rõ cảm giác nằm giữa bom đạn, nối từng đoạn dây nhỏ.
Không ai thấy.
Không ai biết.
Nhưng đó là công việc giữ cho cả chiến trường vận hành.



