NGƯỜI GIỮ TIẾNG CƯỜI SAU TRẬN ĐÁNH
Sau mỗi trận đánh, không khí thường rất nặng.
Có người im lặng.
Có người ngồi thẫn thờ.
Ở đơn vị có một người tên Lợi.
Anh không nói nhiều.
Nhưng sau mỗi trận, anh luôn tìm cách làm mọi người cười.
Không phải chuyện lớn.
Chỉ là những câu nói vụng về.
Những tình huống nhỏ.
Một lần, sau trận đánh rất căng, không ai muốn nói.
Lợi nhìn quanh.
Rồi chỉ vào đôi giày của mình:
– “Đánh nhau xong… giày tôi còn rách hơn địch.”
Không ai cười.
Nhưng vài giây sau…
có người bật cười nhẹ.
Rồi thêm người nữa.
Tiếng cười lan ra.
Không lớn.
Nhưng đủ để…
làm nhẹ bớt không khí.
Sau này, người ta nói:
– “Cậu không cứu người bằng súng… mà bằng tiếng cười.”


