Người giữ tiếng gọi núi
Bà H’Mây từng đi trong sương mù dày đặc, địu gạo trên lưng. Mỗi bước đi đều phải dò dẫm, vì chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống dốc.
Bà kể rằng có lần đi lạc, phải ngồi chờ đến sáng mới tìm được đường. Nhưng bà không bỏ cuộc, vì biết phía trước có người đang chờ lương thực.
Giờ bà đã già, nhưng mỗi khi sương xuống, bà lại nhớ những ngày ấy.



