NGƯỜI GIỮ TRẠM PHÁT THANH GIỮA RỪNG SÂU
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, giữa rừng già rậm rạp có một trạm phát thanh nhỏ dùng để truyền tin và động viên tinh thần lực lượng cách mạng.
Người phụ trách trạm là ông Sáu Sóng – một người từng làm nghề sửa radio trước chiến tranh. Nhờ hiểu biết về kỹ thuật, ông được giao nhiệm vụ duy trì chiếc máy phát thanh duy nhất của khu vực.
Chiếc máy không lớn, nguồn điện yếu, linh kiện thay thế gần như không có. Vì vậy, mỗi lần phát sóng đều phải tính toán rất cẩn thận: vừa đủ xa để truyền tin, vừa không để lộ vị trí.
Ông Sáu luôn giữ trạm trong trạng thái ngụy trang kỹ lưỡng. Anten được giấu trong tán cây cao, máy đặt dưới hầm đất, còn nguồn điện được nối từ những bộ pin tự chế.
Mỗi ngày, ông kiểm tra tín hiệu, thu phát tin tức, và đôi khi phát những bản tin ngắn để thông báo tình hình an toàn cho các đơn vị trong rừng.
Một lần, trong lúc đang chuẩn bị phát sóng, ông nhận được tin địch đang tiến hành truy quét khu vực nghi có trạm phát thanh.
Không thể dừng hoạt động quá lâu, nhưng cũng không thể mạo hiểm, ông lập tức giảm công suất máy, thay đổi tần số và kéo dài dây anten sâu hơn vào rừng.
Ông còn cho di chuyển máy xuống hầm phụ đã chuẩn bị từ trước để tránh bị phát hiện.
Khi toán lính tiến vào khu vực, tín hiệu phát thanh đã được chuyển sang chế độ yếu, gần như không thể dò ra vị trí chính xác.
Chúng đi khắp rừng nhưng chỉ nghe tiếng nhiễu sóng mơ hồ, không xác định được nguồn phát.
Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Sáu lại đưa máy trở về vị trí cũ, tiếp tục công việc như thường lệ.
Một cán bộ sau đó nói:
“Trạm này nhỏ nhưng quan trọng như cả một trung tâm thông tin.”
Ông chỉ cười:
“Máy còn chạy thì tin còn đi được.”
Trong suốt những năm chiến tranh, trạm phát thanh của ông Sáu Sóng đã giữ vai trò quan trọng trong việc truyền tin và động viên tinh thần tại Tây Ninh.
Sau ngày hòa bình, chiếc máy cũ không còn hoạt động nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã “giữ tiếng nói” giữa rừng sâu thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có chiến đấu, mà còn có những người giữ cho thông tin và tinh thần không bao giờ bị tắt.
Và từ những tín hiệu yếu ớt giữa rừng già, “hoa lửa” vẫn được lan tỏa – bền bỉ và không bao giờ im lặng.



