Người gùi đạn qua đèo gió
Ông Giàng A Tủa nhớ rõ những chuyến gùi đạn qua đèo gió lạnh buốt. Mỗi lần lên đèo là một lần thử sức chịu đựng của con người.
“Gió tát vào mặt như roi,” ông kể.
Đạn nặng, đường trơn, chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực. Nhưng không ai dừng lại lâu, vì phía trước là chiến trường đang cần.
Có lần, ông bị đau chân giữa đường. Nhưng ông vẫn cắn răng đi tiếp, từng bước chậm rãi.
“Tôi chỉ nghĩ đơn giản: nếu mình dừng, người khác sẽ thiếu,” ông nói.
Sau chiến tranh, ông không còn gùi đạn nữa, nhưng đôi chân vẫn quen bước nhanh



