Người kể chuyện lần cuối
Người kể chuyện lần cuối
Người kể chuyện lần cuối
Buổi chiều hôm ấy, Hằng gọi đứa cháu lại gần.
“Bà kể con nghe thêm một chuyện nữa nhé.”
Đứa bé gật đầu, ngồi sát lại, mắt sáng lên.
Hằng bắt đầu kể — chậm hơn mọi lần. Không phải vì quên, mà vì cô muốn từng chi tiết được giữ lại thật rõ. Cô kể về một ngày mưa, về con đường lầy lội, về những bước chân không dừng lại dù ai cũng mệt.
Đứa cháu nghe rất chăm chú.
Không ngắt lời.
Không hỏi giữa chừng.
Khi câu chuyện kết thúc, nó hỏi nhỏ:
“Bà còn kể nữa không?”
Hằng mỉm cười, lắc đầu nhẹ.
“Để lần sau… con kể lại cho bà nghe.”
Đứa bé ngạc nhiên.
Nhưng gật đầu.
Hằng nhìn nó, trong lòng nhẹ đi một chút.
Có những câu chuyện… không cần kể mãi.
Chỉ cần có người nhớ… là đủ.



