Người không được nhắc đến
Họ ngồi quanh nhau sau một ngày dài.
Không ai kể lại.
Không ai hỏi thêm.
Chỉ là những câu chuyện rời rạc,
không chạm vào điều quan trọng nhất.
Anh nhận ra—
có một người không được nhắc đến.
Không ai quên.
Không ai không biết.
Nhưng không ai nói ra.
Như thể chỉ cần gọi tên,
mọi thứ sẽ thay đổi.
Anh định mở lời.
Tên đã ở rất gần.
Nhưng anh dừng lại.
Không phải vì sợ.
Mà vì hiểu—
có những điều tồn tại rõ ràng nhất
lại là những điều không thể nói thành lời.
Đêm đó,
không ai nhắc đến người ấy.
Nhưng không ai ngủ sâu.



