“Người Lái Xe Không Kính Trên Đường Ra Trận” – Câu chuyện về Phạm Tiến Duật Mô tả ngắn
Trường Sơn những năm chống Mỹ không chỉ có bom đạn và khói lửa. Giữa tiếng xe tải gầm vang trong đêm tối, vẫn có những câu thơ được viết bằng mồ hôi, bụi đỏ và cả máu của người lính. Trong những đoàn xe vượt trọng điểm, Phạm Tiến Duật vừa là người lính, vừa là người ghi lại linh hồn của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.
Tuổi trẻ và tiếng gọi non sông
Sinh ra tại Phú Thọ, Phạm Tiến Duật trưởng thành trong giai đoạn đất nước chia cắt. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông xung phong vào tuyến lửa Trường Sơn.
Con đường ấy không chỉ vận chuyển vũ khí và lương thực, mà còn chuyên chở niềm hy vọng thống nhất đất nước.
Câu chuyện hoa lửa
Trên tuyến đường Trường Sơn, máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm. Xe vận tải bị bom giật tung kính chắn gió, bụi đỏ phủ kín mặt người lính.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, Phạm Tiến Duật đã viết nên “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” nổi tiếng.
Ông kể về những người lính trẻ lái xe giữa mưa bom với giọng điệu ngang tàng và lạc quan:
“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi…”
Đằng sau những câu thơ tưởng như vui tếu ấy là cả hiện thực khốc liệt của chiến tranh. Những chiếc xe không kính lao đi giữa mưa bom, gió táp vào mặt, bụi phủ trắng tóc và quần áo.
Có đêm, đoàn xe vừa vượt trọng điểm thì bom nổ phía sau đỏ rực cả cánh rừng. Đồng đội hy sinh ngay trên cabin cháy đen.
Nhưng người lính Trường Sơn vẫn tiếp tục lên đường.
Phạm Tiến Duật không chỉ viết về chiến tranh bằng ngòi bút, mà ông sống thật trong cuộc chiến ấy. Những câu thơ của ông mang hơi thở của chiến hào, của tuổi trẻ Việt Nam thời bom đạn.
Vĩ thanh
Sau chiến tranh, thơ của Phạm Tiến Duật trở thành ký ức của nhiều thế hệ.
Ông đã giúp người Việt hôm nay hiểu rằng giữa chiến tranh khốc liệt vẫn tồn tại tiếng cười, tình đồng đội và khát vọng sống mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam.


