Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Liên Lạc

Mùa hè 1972, Thành cổ Quảng Trị gần như chỉ còn những bức tường đổ nát. Pháo địch dội xuống suốt ngày đêm, mặt đất rung lên từng hồi như những cơn địa chấn.

Hải Phòng08/03/2026Phạm Thị Thanh Lam (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè 1972, Thành cổ Quảng Trị gần như chỉ còn những bức tường đổ nát. Pháo địch dội xuống suốt ngày đêm, mặt đất rung lên từng hồi như những cơn địa chấn.

Giữa khung cảnh ấy, Đặng Văn Quang, người lính liên lạc mới mười chín tuổi, chạy dọc chiến hào với chiếc túi đựng công văn buộc chặt bên ngực.

Nhiệm vụ của Quang là mang mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến các tổ chiến đấu trong Thành cổ. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng mỗi lần chạy qua khoảng trống giữa những chiến hào là một lần đối mặt với cái chết.

Buổi chiều hôm đó, đơn vị phía Đông Thành cổ mất liên lạc.

Tiểu đoàn trưởng gọi Quang:

“Phải chuyển lệnh này ngay!”

Quang gật đầu, nhét tờ giấy vào túi áo rồi lao ra khỏi hầm.

Pháo vẫn nổ. Đất đỏ tung lên từng cột.

Quang chạy, rồi bò, rồi lại chạy. Mỗi lần pháo nổ gần, cậu ép sát người xuống đất.

Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ: phải đưa mệnh lệnh tới nơi.

Khi đến được chiến hào phía Đông, Quang đưa tờ giấy cho tiểu đội trưởng.

Người lính đọc xong, vỗ vai cậu:

“Cậu giỏi lắm.”

Quang cười, khuôn mặt lấm lem bụi đất.

Rồi cậu lại quay trở về, tiếp tục công việc của mình — chạy giữa lửa đạn để giữ cho mạch liên lạc của Thành cổ không bao giờ đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn