Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ BẦU TRỜI MIỀN BẮC

NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ BẦU TRỜI MIỀN BẮC

Hải Phòng12/12/2025Đỗ Thị Hoài - Chi đoàn trường Tiểu học An Hòa (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường An Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ BẦU TRỜI MIỀN BẮC

(Bài viết: Câu chuyện THỜI HOA LỬA)

Trong cuộc sống yên bình hôm nay, khi tiếng súng, tiếng bom đã lùi xa vào quá khứ, tôi lại càng trân trọng hơn những con người đã hi sinh tuổi trẻ của mình để giữ gìn độc lập cho Tổ quốc. Thi thoảng, tôi lại được nghe vài câu chuyện về chiến trường, về những trận đánh ngày đêm của những người đi qua chiến tranh. Mỗi lần như vậy, tôi lại trầm ngâm, lặng đi một lúc vì xúc động và biết ơn.

Trong một buổi chiều, tôi may mắn được gặp ông Lưu Văn Thắng – một cựu chiến binh đã ngoài tuổi xưa nay hiếm. Ông kể lại những năm tháng chiến đấu của mình. Dáng ông gầy, mái tóc bạc trắng, giọng nói hơi run vì tuổi tác, nhưng vẫn ấm và ánh mắt vẫn sáng bừng khi nhắc tới đồng đội và quãng đời quân ngũ.

Ông Thắng bảo rằng ông đóng quân từ tháng 4 năm 1968 tại Hà Nội, thuộc Sư đoàn K30 – Cục Kĩ thuật Phòng Không Không Quân. Thời ấy, ông giữ chức vụ Trung tá, Phó chủ nhiệm của sư đoàn. Đất nước đang trong những năm tháng ác liệt chống chiến tranh phá hoại, quân và dân ta ngày đêm bảo vệ bầu trời miền Bắc trước những trận ném bom dữ dội của không quân Mỹ.

Năm 1972, khi cả nước hướng về bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, ông cùng đơn vị mình đã tham gia đánh trả nhiều trận. Ông Thắng kể rằng mình và đồng đội đã bắn rơi 3 máy bay địch. Nhưng khi nhắc đến cuộc chiến, giọng ông chợt nghẹn lại. Ông nhắc tên ba đồng đội đã hi sinh: đồng chí Lê Từ Vinh (quận Đống Đa – Hà Nội), Nguyễn Quốc Chiến (Đức Thọ – Hà Tĩnh) và Nguyễn Quốc Bảo (Nam Định). Chúng tôi lặng người khi nghe ông kể, bởi sau bao nhiêu năm tháng, ông vẫn nhớ rõ từng đồng đội của mình như mới hôm qua.

Tôi hỏi ông:

– “Hồi đó ông tham gia chiến đấu, ông có bị thương nặng không ạ?”

Ông mỉm cười hiền mà buồn:

– “Ông là thương binh 21%.”

Chúng tôi vừa cảm động, vừa tự hào trước sự hi sinh thầm lặng của ông – một trong hàng triệu người lính đã đặt Tổ quốc lên trước bản thân mình.

Tôi lại hỏi tiếp:

– “Sau trận chiến ấy, ông còn tham gia trận nào nữa không ạ?”

Giọng ông run run nhưng đầy kiêu hãnh:

– “Năm 1974, ông ra Bắc học. Rồi ông tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh cùng đại đội D1, Trung đoàn 243 – S367 thuộc Quân đoàn 4.”

Tôi hỏi thêm:

– “Có đồng đội nào cùng ông tham gia trận này không ạ?”

Ông đáp chậm rãi, ánh mắt như nhìn về quá khứ

– “Nhiều lắm, nhưng ông nhớ nhất là đồng chí Nguyễn Văn Xây (Hải Dương) và Đặng Quốc Hoàn (Thái Bình). Hai đồng chí ấy đã cùng ông chiến đấu, và… đã hi sinh.”

Thấy ông nghẹn lại, tôi liền chuyển chủ đề:

– “Ông ơi, trong trận đánh ấy ông giữ chức vụ gì ạ?”

Ông lặng đi một lúc rồi nói:

– “Ông làm Trung đội trưởng, chỉ huy trận đánh. Trung đội của ông đã hết mình bảo vệ bộ binh và bắn rơi 2 máy bay.”

Nói đến đây, giọng ông đầy tự hào. Rồi ông đứng dậy, từ tốn mang ra những kỷ vật chiến tranh đã được ông gìn giữ suốt mấy chục năm: chiếc thùng đựng đạn, thùng gạo, những vật dụng đơn sơ nhưng đã theo ông qua bao trận mưa bom bão đạn.

Ông kể tiếp, giọng trầm lại:

– “Ngày ấy, ông còn cùng đồng đội vận chuyển vũ khí lên phía Bắc.”

Khi hòa bình lập lại, ký ức chiến trường vẫn mãi theo ông. Ông hay nhắc đến đồng chí Trần Ái Liêm (Kinh Môn – Hải Dương), người bạn đồng ngũ thân thiết, cùng kề vai sát cánh suốt những năm tháng gian lao ấy.

– “Ông cùng đồng đội đã chiến đấu hết mình để giành lại độc lập cho dân tộc” – ông nói, ánh mắt xa xăm.

Ngồi nghe câu chuyện của ông Thắng, tôi cảm thấy trái tim mình nghẹn lại. Tôi hiểu rằng hòa bình mà thế hệ của tôi đang có không phải tự nhiên mà đến. Nó đổi bằng máu, bằng mồ hôi, bằng nước mắt của biết bao thế hệ cha anh.

Đối với tôi, ông không chỉ là một nhân chứng lịch sử mà còn là biểu tượng sống của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Những năm tháng chiến đấu của ông cùng biết bao đồng đội đã viết nên trang sử oanh liệt của dân tộc, để hôm nay chúng ta được sống, học tập và lớn lên trong môi trường không còn tiếng bom rơi, đạn nổ.Tôi thầm thấy biết ơn và may mắn vì đất nước vẫn còn những người anh hùng như ông – những người đã đi qua chiến tranh, có thể chứng kiến hòa bình, chứng kiến sự đổi thay, phát triển của quê hương đất nước hôm nay.Tôi mong rằng thế hệ trẻ Việt Nam nói chung và thế hệ trẻ phường An Phong nói riêng hiểu được bài học đầu tiên cần học đó là lòng yêu nước, là ý chí và nghị lực, là tinh thần đoàn kết và trách nhiệm và cuối cùng là lòng biết ơn. Hãy nhớ về những người đã hi sinh cũng là cách để chúng ta sống tốt hơn, sống đẹp hơn và sống ý nghĩa hơn rất nhiều.

Rời buổi gặp gỡ hôm ấy, tôi thấy trái tim mình tràn ngập niềm kính trọng và biết ơn. Người lính già năm xưa đã gửi lại cho thế hệ trẻ một thông điệp giản dị mà thiêng liêng: Hãy sống tử tế, sống có trách nhiệm và giữ gìn hòa bình như cách mà các thế hệ đi trước đã dày công gìn giữ. Và tôi hiểu rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, hình ảnh người lính – với tất cả những gì chân thành và cao đẹp nhất – sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng trong trái tim mỗi chúng ta.

(Theo ghi chép của các cô giáo trong chi đoàn GV trường TH An Hòa).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ BẦU TRỜI MIỀN BẮC | Câu chuyện thời hoa lửa