Khác

Người lính bảo vệ thương binh giữa chiến trường lửa đạn

Vĩnh Long11/05/2026xã Đông Hải (xã Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính bảo vệ thương binh giữa chiến trường lửa đạn

Cựu chiến binh Thạch Văn Sơn, sinh ngày 28 tháng 11 năm 1951 tại Đông Hải, là một trong những người lính từng tham gia lực lượng bảo vệ và vận chuyển thương binh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù tuổi đã ngoài bảy mươi, nhưng mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, giọng ông vẫn nghẹn lại khi nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống giữa chiến trường.

Ông Thạch Văn Sơn sinh ra trong gia đình Khmer nghèo sống bằng nghề làm ruộng và chăn vịt thuê. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ ra đồng từ sáng sớm và những đêm phải chạy xuống hầm tránh bom. Chiến tranh khiến cuộc sống người dân Đông Hải luôn chìm trong lo âu và thiếu thốn.

Tháng 6 năm 1969, khi vừa tròn mười bảy tuổi, ông tham gia lực lượng thanh niên địa phương làm nhiệm vụ canh gác và vận chuyển lương thực cho cách mạng. Nhờ sức khỏe tốt và tính tình gan dạ, đến đầu năm 1971 ông được phân công vào tổ tải thương của đơn vị hoạt động tại miền Tây Nam Bộ.

Công việc tải thương vô cùng nguy hiểm. Người lính phải băng qua khu vực giao tranh để đưa thương binh ra tuyến sau điều trị. Nhiều lúc vừa cáng thương binh vừa tránh bom đạn và pháo kích dữ dội.

Ông Sơn nhớ mãi đêm 16 tháng 8 năm 1972 — một trong những ký ức đau lòng nhất đời lính. Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa nhiều thương binh ra khỏi khu vực giao tranh gần cánh đồng ngập nước ven rừng tràm.

Khoảng gần nửa đêm, trời mưa rất lớn, đường đi lầy lội và tối đen. Ông cùng ba đồng đội dùng cáng tre đưa từng thương binh vượt qua con kênh lớn để đến trạm quân y phía sau.

Khi đoàn vừa đi được nửa đường thì pháo địch bất ngờ bắn dồn dập xuống khu vực. Tiếng nổ rung chuyển cả cánh đồng, bùn đất văng kín người. Một thương binh trên cáng bị sức ép ngất lịm.

Trong lúc hỗn loạn, ông Thạch Văn Sơn cùng đồng đội nằm che lên người thương binh để bảo vệ. Sau loạt pháo, ông phát hiện một đồng chí tải thương bị thương nặng ở vai nhưng vẫn cố giữ chặt chiếc cáng không buông.

Biết nếu dừng lại lâu sẽ rất nguy hiểm, ông Sơn quyết định cõng thương binh vượt qua đoạn nước sâu gần tới ngực để tiếp tục di chuyển. Suốt nhiều giờ liền, cả tổ vừa đi vừa tránh pháo sáng và các đợt truy quét của địch.

Đến gần sáng ngày 17 tháng 8 năm 1972, toàn bộ thương binh cuối cùng cũng được đưa đến trạm quân y an toàn. Tuy nhiên, một người đồng đội thân thiết của ông đã hy sinh vì mất máu quá nhiều trên đường làm nhiệm vụ.

Mỗi lần nhắc đến đêm ấy, ông Sơn vẫn lặng người hồi lâu rồi chậm rãi nói:

“Chiến tranh đau thương lắm. Có những người vừa còn nói cười với mình, vài giờ sau đã không còn nữa.”

Đầu năm 1974, trong một lần tải thương gần khu vực ven sông lớn, ông bị mảnh pháo găm vào chân phải khiến việc đi lại khó khăn cho đến tận hôm nay. Dù vậy, ông vẫn tiếp tục phục vụ cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30 tháng 4 năm 1975.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Đông Hải với cơ thể mang nhiều thương tích và ký ức không thể nào quên. Những năm đầu sau giải phóng, ông cùng gia đình khai hoang ruộng đất, làm thuê đủ nghề để ổn định cuộc sống.

Năm 2002, ông tham gia công tác hội cựu chiến binh tại địa phương và thường xuyên vận động thanh niên tham gia các hoạt động xã hội, giữ gìn tình làng nghĩa xóm.

Người dân trong vùng quý trọng ông bởi sự chân thành, hiền lành và tinh thần trách nhiệm. Với ông, điều quý giá nhất không phải huân chương hay thành tích mà là được nhìn thấy quê hương hôm nay thanh bình, con cháu được học hành đầy đủ.

Giờ đây, dù mái tóc đã bạc trắng và bước chân không còn vững vàng, nhưng hình ảnh người lính tải thương năm xưa vẫn luôn là niềm tự hào của bà con quê hương Đông Hải — một con người bình dị đã dành cả tuổi thanh xuân để cứu giúp đồng đội giữa chiến trường ác liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính bảo vệ thương binh giữa chiến trường lửa đạn | Câu chuyện thời hoa lửa