Người lính bộ binh cuối cùng rời Thành cổ Quảng Trị
Ông Thuận nguyên là chiến sĩ Đại đội 9, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B. Ông là một trong những người lính cuối cùng rời khỏi Thành cổ Quảng Trị vào đêm 16 tháng 9 năm 1972, sau 81 ngày đêm chiến đấu kiên cường bảo vệ từng tấc đất. Ký ức của ông về những ngày hè đỏ lửa nơi Thành cổ vẫn còn nguyên vẹn, đặc biệt là tình đồng đội và lời hẹn ước thiêng liêng bên dòng sông Thạch Hãn.
Suốt 81 ngày đêm mùa hè 1972, ông Thuận và đồng đội đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Mỗi ngày, mỗi giờ đều phải đối mặt với mưa bom bão đạn của địch. Ông kể, có những ngày, đơn vị ông phải đánh lui hàng chục đợt phản kích của quân Ngụy, bảo vệ từng mảng tường đổ nát. Cái nóng, cái khát và sự mất mát đồng đội là những ám ảnh kinh khủng nhất. Ông không thể nào quên hình ảnh những người lính trẻ, có người mới 18, 20 tuổi, hy sinh ngay bên cạnh mình. Trước khi ngã xuống, họ chỉ kịp gửi lại những lời nhắn nhủ về quê hương, gia đình. Đêm 16 tháng 9, khi nhận lệnh rút khỏi Thành cổ, ông Thuận là một trong những người cuối cùng lội qua sông Thạch Hãn. Ông đứng lại trên bờ Nam, nhìn về phía Thành cổ chìm trong khói lửa và nước mắt. Ông thầm hứa với những đồng đội đã nằm lại: "Các cậu yên nghỉ, tôi sẽ sống thay phần các cậu, sẽ kể lại cho con cháu về sự hy sinh anh dũng của các cậu". Suốt hơn 50 năm qua, ông Thuận đã thực hiện lời hứa ấy, trở thành nhân chứng sống kể lại câu chuyện bi tráng về Thành cổ Quảng Trị cho các thế hệ sau.

