Cựu chiến binh

Người Lính Canh Đêm Trên Cao Điểm 685

Ninh Bình12/05/2026Mai Thị Trang (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi màn đêm buông xuống nơi quê nhà yên bình, ông Phan Văn Dũng lại nhớ về những đêm canh gác trên cao điểm 685 ở mặt trận Vị Xuyên năm xưa. Đó là những tháng ngày tuổi trẻ của ông gắn liền với tiếng pháo, ánh pháo sáng và tình đồng đội thiêng liêng giữa chiến trường biên giới.

Năm 1982, ông Dũng lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Ông kể rằng Vị Xuyên thời điểm ấy là nơi vô cùng ác liệt. Núi đá bị bom pháo cày xới, cây rừng cháy đen, chiến hào chằng chịt men theo các sườn núi hiểm trở.

“Người lính ở Vị Xuyên gần như không có giấc ngủ trọn vẹn vì pháo kích có thể xảy ra bất cứ lúc nào,” ông Dũng nhớ lại.

Đơn vị của ông làm nhiệm vụ giữ chốt trên cao điểm 685. Những đêm yên tiếng súng, anh em thay nhau canh gác để bảo vệ trận địa và theo dõi mọi động tĩnh phía trước.

Một đêm mùa đông năm 1985, trời rét cắt da, sương mù phủ kín chiến hào. Ông Dũng cùng chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Lợi nhận nhiệm vụ gác đêm ở mép chốt tiền tiêu.

Khoảng gần nửa đêm, trong lúc quan sát phía trước, Lợi phát hiện những tiếng động lạ dưới chân núi. Ngay lập tức, hai người báo động cho đơn vị chuẩn bị chiến đấu.

Chỉ ít phút sau, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Tiếng nổ vang trời làm đất đá đổ ập xuống chiến hào.

Trong lúc cơ động về vị trí chiến đấu, chiến sĩ Hoàng Văn Lợi bị mảnh pháo găm vào chân. Dù đau đớn, người lính trẻ vẫn cố bám chặt khẩu súng và tiếp tục hỗ trợ đồng đội giữ chốt.

Ông Dũng xúc động kể:

“Lợi lúc ấy còn rất trẻ nhưng gan dạ vô cùng. Cậu ấy chỉ nói còn đứng được thì còn chiến đấu.”

Suốt nhiều giờ đồng hồ, đơn vị của ông kiên cường bám trận địa giữa mưa pháo. Đến gần sáng, đợt tiến công của đối phương bị đẩy lùi.

Nhưng do mất máu quá nhiều, chiến sĩ Hoàng Văn Lợi đã hy sinh trên đường đưa xuống quân y.

Sáng hôm ấy, giữa màn sương lạnh của núi rừng Vị Xuyên, những người lính lặng lẽ tiễn đưa đồng đội ngay bên sườn núi đá. Không có tiếng nhạc hay vòng hoa, chỉ có những ánh mắt đỏ hoe của những người còn sống.

Ông Dũng cho biết điều giúp họ vượt qua những năm tháng khốc liệt ấy chính là tình đồng chí và lòng yêu nước. Giữa chiến tranh ác liệt, người lính luôn sống chết có nhau và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở chân do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những đêm canh gác trên cao điểm 685 cùng người đồng đội trẻ năm nào vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.

Giờ đây, mỗi lần trò chuyện với thế hệ trẻ, ông Dũng thường chậm rãi nói:

“Biên giới hôm nay bình yên vì có biết bao người lính đã ngã xuống ở Vị Xuyên. Thế hệ trẻ phải biết yêu nước, sống trách nhiệm và gìn giữ hòa bình bằng tất cả lòng biết ơn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn