Người lính chưa từng dám ăn hết gói lương khô
Trong ba lô của tôi lúc nào cũng có một gói lương khô.
Dù đói đến mấy, tôi cũng không bao giờ ăn hết.
Ngày ấy hành quân nhiều, có khi đi từ sáng đến tận khuya mới được nghỉ. Những lúc ấy, một miếng lương khô nhỏ cũng quý như bữa cơm lớn.
Tôi nhớ lần đầu được phát lương khô, mở ra thấy vuông vuông, cứng ngắc, ăn khô cổ nhưng rất chắc bụng.
Một đồng đội vừa nhai vừa nhăn mặt:
“Ăn cái này phải có nước không nghẹn chết.”
Cả bọn cười ầm lên.
Riêng tôi lại có thói quen giữ lại một ít.
Không hiểu sao lúc nào cũng nghĩ:
“Biết đâu lát nữa còn đói hơn.”
Thế là lần nào ăn cũng bẻ đôi, để dành lại một phần trong túi áo.
Có hôm hành quân giữa trời nắng gắt, bụng đói cồn cào, tôi sờ vào túi thấy còn miếng lương khô nhỏ mà nhẹ cả người.
Người lính ngày ấy sống bằng những niềm yên tâm giản dị như vậy thôi.
Tôi nhớ nhất một đêm trú quân trong rừng.
Mưa rơi lộp bộp lên tấm tăng. Anh em ngồi co ro vì lạnh và đói. Tôi lục túi lấy miếng lương khô cuối cùng ra định ăn thì thấy cậu lính trẻ bên cạnh đang ôm bụng.
Tôi bẻ đôi đưa cho cậu ấy.
Cậu nhìn rồi lắc đầu:
“Anh ăn đi.”
Tôi cười:
“Chia nhau mới ngon.”
Hai người ngồi nhai lương khô giữa đêm mưa mà thấy ấm lòng lạ thường.
Đời lính cực thật.
Nhưng càng thiếu thốn lại càng thương nhau.
Sau này có lần đơn vị được cải thiện bữa ăn, có cả thịt hộp. Anh em vui như hội.
Một cậu vừa ăn vừa bảo:
“Mai chết cũng mãn nguyện.”
Nghe buồn cười mà cũng thương.
Tuổi trẻ chúng tôi đi qua trong những năm tháng khó khăn như thế.
Có đói.
Có mệt.
Có nhớ nhà đến mất ngủ.
Nhưng chưa bao giờ bỏ cuộc.
Ngày xuất ngũ, dọn ba lô tôi vẫn tìm thấy một miếng lương khô nhỏ đã cứng như đá nằm ở góc túi.
Tôi cầm lên bật cười.
Mấy năm quân ngũ qua rồi mà thói quen để dành vẫn còn nguyên.
Tôi là Lưu Văn Tạo, sinh năm 1956, nhập ngũ năm 1975.
Bây giờ cuộc sống đủ đầy hơn nhiều, nhưng mỗi lần nhìn thấy lương khô, tôi lại nhớ những đêm mưa rừng năm ấy — nơi những người lính trẻ từng chia nhau từng miếng nhỏ để đi qua tuổi hai mươi đầy gian khó mà nghĩa tình.



