Người lính công binh lấy thân mình làm nhịp cầu
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Phác (sinh năm 1924, quê Lạng Giang, Bắc Giang) là cựu chiến binh tiêu biểu qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ. Ông từng giữ chức Đại đội phó công binh, Trung đoàn 333 (nay là Lữ đoàn Công binh vượt sông 239), nổi tiếng với thành tích xây dựng cầu đường, bắc cầu vượt sông bảo đảm giao thông thông suốt trong các chiến dịch lớn
Hoàng Văn Phác – người con sinh ra trong một gia đình bần nông nghèo – lớn lên giữa những mất mát và đau thương của chiến tranh. Khi ông còn nhỏ, cha ông đã bị quân Pháp sát hại. Cuộc sống cơ cực buộc ông phải đi làm thuê, cuốc mướn từ sớm. Nhưng chính trong gian khổ ấy, lòng căm thù giặc và ý chí theo cách mạng đã âm thầm lớn lên trong ông. Tháng 1 năm 1950, ông chính thức được đứng vào hàng ngũ cách mạng. Từ một chiến sĩ công binh, ông dần trưởng thành, trở thành cán bộ đại đội. Dù ở cương vị nào, Hoàng Văn Phác cũng luôn thể hiện tinh thần tận tụy, dũng cảm, sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình để tạo điều kiện thuận lợi cho đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Trong chiến dịch Trần Hưng Đạo, đơn vị ông được giao nhiệm vụ bắc cầu phục vụ hành quân. Giữa đêm tối, khi bộ đội đã đến mà cây cầu vẫn chưa hoàn thành, tình thế trở nên vô cùng cấp bách. Nếu chậm trễ, cả chiến dịch có thể bị ảnh hưởng. Không một chút do dự, Hoàng Văn Phác cùng một đồng đội xung phong lội xuống nước, lấy chính đôi vai của mình nâng đỡ cây cầu. Nhờ đó, từng bước chân bộ đội vẫn nối tiếp nhau vượt qua, hành quân kịp thời vào trận địa. Ở một trận khác, đơn vị ông tiếp tục nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường lớn. Khi đoàn xe quân sự đang vượt cầu, bất ngờ một thanh gầm cầu bị gãy, khiến toàn bộ đoàn xe phải dừng lại giữa lúc nhiệm vụ đang gấp rút. Trước tình huống nguy hiểm, ông nhanh chóng tổ chức anh em tìm vật liệu sửa chữa. Nhưng để không làm gián đoạn đội hình hành quân, ông đã tự mình xuống nước, ghì chặt cột chống, dùng vai đỡ lấy nhịp cầu. Trong dòng nước lạnh và sức nặng đè lên cơ thể, ông kiên trì đứng vững cho đến khi 21 chiếc xe quân sự lần lượt vượt qua an toàn. Những hành động ấy không chỉ là biểu hiện của lòng dũng cảm, mà còn là sự hy sinh thầm lặng của người lính công binh – những người luôn đi trước mở đường, đứng sau giữ vững mạch sống cho chiến trường. Trong công việc hằng ngày, Hoàng Văn Phác luôn hăng say lao động, không quản khó khăn. Ông tận tình giúp đỡ, chỉ dẫn đồng đội, trở thành chỗ dựa vững chắc cho đơn vị. Dù ở bất kỳ nhiệm vụ nào, ông cũng hoàn thành xuất sắc. Với những cống hiến to lớn, ông đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba, hai Huân chương Chiến công hạng Nhì, nhiều lần được đơn vị khen thưởng và được Bác Hồ tặng danh hiệu Cán bộ gương mẫu. Ông còn được bầu là Chiến sĩ thi đua của đại đoàn. Ngày 7 tháng 5 năm 1956, Hoàng Văn Phác được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng Huân chương Quân công hạng Ba. Giữa chiến tranh khốc liệt, khi từng cây cầu có thể quyết định thắng bại, ông đã dùng chính thân mình làm nhịp nối. Cuộc đời Hoàng Văn Phác là minh chứng cho một chân lý giản dị mà sâu sắc: có những chiến công không đến từ tiếng súng, mà từ sự hy sinh lặng thầm – nơi con người trở thành cây cầu cho đồng đội bước qua để đi tới chiến thắng.



