Cựu chiến binh

Người lính của bản Khéo Lẹng (1)

Người lính của bản Khéo Lẹng

Lào Cai05/12/2025Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính của bản Khéo Lẹng

Hoàng Văn Sự - sinh năm 1956, người con của thôn Khéo Lẹng, lớn lên giữa những dãy núi đá ngút ngàn và tiếng suối rì rầm quanh năm. Tuổi thơ của anh gắn với những nương ngô, nương lúa và những mùa đông lạnh cắt da. Nhưng trên tất cả, trong tim anh luôn cháy lên một tinh thần quyết tâm cống hiến cho Tổ quốc, điều được hun đúc từ những câu chuyện của cha ông đi giữ đồn, giữ bản từ thời chống Pháp.

Năm 1977, ở tuổi 21, Hoàng Văn Sự lên đường nhập ngũ. Đơn vị của anh được điều động lên biên giới phía Bắc, nơi tình hình căng thẳng đã âm ỉ từ nhiều năm. Sự được biên chế vào lực lượng biên phòng làm nhiệm vụ chốt giữ các điểm cao ở khu vực Thanh Thủy - Hà Giang. Địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, nhưng anh và đồng đội luôn giữ vững tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Trong những tháng ngày đóng chốt, anh phải đối mặt với cái rét cắt da, có khi nhiệt độ xuống dưới 5°C. Đêm ngủ trong hầm đá, hơi thở hóa thành khói trắng. Nhưng khó khăn ấy chưa bao giờ làm anh chùn bước. Anh vẫn luôn nói với đồng đội: “Còn đứng được thì còn giữ đất biên cương”.

Ngày 17/2/1979, cuộc chiến nổ ra dữ dội. Từ sáng sớm, tiếng pháo dội vào vách núi rung chuyển cả đất đá. Chốt của Sự bị tấn công trực diện. Anh nhanh chóng lao lên vị trí bắn trả, phối hợp với đồng đội kiên quyết giữ điểm cao. Trong một lần địch áp sát, Sự phát hiện một đồng đội bị thương nặng nằm ngay mép hào. Không màng nguy hiểm, anh bò qua làn đạn, kéo bạn về nơi an toàn. Mảnh pháo găm vào vai khiến áo anh thấm máu, nhưng tay anh vẫn giữ chặt khẩu súng.

Trận chiến kéo dài gần hai ngày. Đơn vị của anh liên tục bị pháo kích. Dù vậy, họ vẫn giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng tăng viện đến. Chiến tranh qua đi, Sự may mắn trở về, mang theo ký ức không thể nào quên về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên núi đá.

Xuất ngũ năm 1983, anh trở về Khéo Lẹng với cánh tay trái không còn lành lặn. Nhưng anh chưa bao giờ xem đó là mất mát. “Còn được sống mà trở về bản đã là quá nhiều may mắn rồi”, anh thường nói với lớp trẻ. Anh tiếp tục cống hiến cho thôn, giữ vai trò nòng cốt trong tổ tự quản an ninh, vận động bà con bỏ tập tục lạc hậu, đoàn kết xây dựng bản làng.

Những dịp 22/12 hay ngày Quốc khánh, anh lại khoác bộ quân phục cũ, thắp hương cho đồng đội. Khói hương bay lên trong buổi chiều yên tĩnh của bản làng, như lời tri ân thành kính gửi đến những người anh hùng đã ngã xuống. Với bà con Khéo Lẹng, Hoàng Văn Sự không chỉ là cựu chiến binh, anh còn là tấm gương sáng về lòng trung thành, tinh thần bất khuất và sự nhân hậu giữa đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn