Bài viết

Người lính của những ngày bình dị

Tây Ninh05/05/2026Võ Minh Trí (Đoàn xã Bình Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất Thuận Nghĩa Hòa, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An, nơi những cánh đồng trải dài đến tận chân trời, người dân vẫn nhắc đến Liệt sĩ Phạm Văn Hành như một người con giản dị mà kiên cường. Sinh năm 1943, anh Hành không lớn lên trong nhung lụa, mà trong những ngày tháng lao động vất vả. Anh quen với việc đồng áng, với nắng gió miền quê. Chính sự lam lũ ấy đã rèn cho anh một ý chí bền bỉ và tinh thần chịu đựng gian khổ. Khi đất nước cần, anh lên đường nhập ngũ, trở thành Hạ sĩ thuộc Sư đoàn 5. Trong đơn vị, anh không phải là người nói nhiều, nhưng luôn là người làm nhiều. Đồng đội thường thấy anh lặng lẽ kiểm tra lại trang bị, giúp người khác sửa lại ba lô, chia sẻ từng ngụm nước trong những ngày hành quân gian khó. Có một điều khiến mọi người nhớ mãi về anh – đó là thói quen nhìn về phía quê nhà mỗi khi có dịp nghỉ ngơi. Anh ít nói, nhưng ánh mắt ấy chứa đựng cả nỗi nhớ gia đình và niềm tin vào ngày đất nước yên bình. Một ngày đầu tháng 2 năm 1966, đơn vị nhận nhiệm vụ quan trọng. Trận đánh diễn ra trong điều kiện khắc nghiệt. Địa hình khó khăn, địch bố trí dày đặc, mọi bước tiến đều phải trả giá bằng mồ hôi và máu. Trong lúc chiến đấu, một đồng đội bị thương và mắc kẹt giữa làn đạn. Không do dự, anh Hành lao ra, tìm cách đưa người đồng đội về vị trí an toàn. Dù đạn bay dày đặc, anh vẫn kiên quyết không bỏ lại đồng đội phía sau. Chính trong khoảnh khắc ấy, anh đã ngã xuống vào ngày 03 tháng 02 năm 1966. Sự hy sinh của anh đã cứu sống đồng đội, tiếp thêm sức mạnh cho những người ở lại tiếp tục chiến đấu. Anh ra đi khi chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của đời mình. Nhưng có lẽ, với anh, điều quan trọng nhất đã được thực hiện – đó là sống một cuộc đời có ý nghĩa. Người dân quê anh sau này vẫn kể về anh như một người lính của những điều bình dị. Không cần những chiến công lớn lao được ghi chép, chính sự hy sinh lặng lẽ của anh đã làm nên một phần của lịch sử. Và giữa những cánh đồng quê hương, nơi gió vẫn thổi qua từng mùa lúa chín, câu chuyện về Phạm Văn Hành vẫn còn đó – như một lời nhắc về lòng dũng cảm được tạo nên từ những con người giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn