Người lính đặc công quả cảm chiến đấu dù gãy xương sườn, đứt 3 khúc ruột, mất 1 mắt tại chiến trường Long Khánh năm 1969
Có những câu chuyện về lòng quả cảm trong chiến tranh nghe qua ngỡ như huyền thoại, nhưng đó lại là sự thật trần trụi và vĩ đại được viết nên bởi những con người bằng xương bằng thịt. Anh hùng Nguyễn Đức Quân (tên gọi khác là Nguyễn Trung Hiếu), người lính đặc công của trận chiến Long Khánh năm 1969, chính là hiện thân của tinh thần "mình đồng da sắt" ấy. Trong một trận giáp lá lá cà ác liệt với quân thù, ông bị thương nặng đến mức gãy xương sườn, đứt ba khúc ruột và mất đi một bên mắt. Trong tình cảnh mà một người bình thường sẽ lịm đi vì đau đớn và mất máu, Nguyễn Đức Quân vẫn băng bó vết thương, gượng dậy tiếp tục nổ súng, chỉ huy đồng đội chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Thân hình ông mang đầy thương tích, nhưng ý chí chiến đấu của một người lính đặc công thì vẹn nguyên và sắc bén như một mũi dao găm. Ông là biểu tượng kiêu hãnh của binh chủng Đặc công Việt Nam với đặc trưng "Đặc biệt tinh nhuệ, anh dũng tuyệt vời, mưu trí táo bạo, đánh hiểm thắng lớn".
Vết thương trên chiến trường Long Khánh đã để lại trên cơ thể Anh hùng Nguyễn Đức Quân những vết sẹo vĩnh viễn: ba khúc ruột bị cắt bỏ, một con mắt vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất miền Nam. Nhưng nhìn từ góc độ lịch sử, ba khúc ruột đứt ấy chính là cái giá bằng xương máu để nối liền ba miền Bắc - Trung - Nam, để giữ vững sợi dây huyết mạch của nền độc lập dân tộc. Bản luận này muốn khẳng định rằng, sự chịu đựng đau đớn thể xác của ông Quân không phải là sự chịu đựng vô ích, mà nó là sự hy sinh tự nguyện để đổi lấy sự toàn vẹn lãnh thổ cho quốc gia. Mỗi vết thương trên cơ thể ông là một chứng tích hào hùng, một huân chương vô hình nhưng chói lọi nhất mà cuộc chiến tranh chính nghĩa đã khắc ghi lên người chiến sĩ. Chính những con người dám hiến dâng từng khúc ruột, từng giọt máu như ông đã làm nên sức sống mãnh liệt, giúp dân tộc Việt Nam hồi sinh mạnh mẽ từ đống đổ nát của chiến tranh.


