“Người lính dẫn đường giữa rừng không dấu chân”
Câu chuyện về người lính dẫn đường cho các đơn vị hành quân qua rừng sâu, nơi không có bản đồ rõ ràng.
Ông Lê Văn Bình từng là người dẫn đường trong các chuyến hành quân xuyên rừng Trường Sơn. Ông kể rằng nhiều khu vực lúc đó gần như không có lối đi rõ ràng, chỉ dựa vào kinh nghiệm và dấu vết rất nhỏ trong rừng.
Có những đoạn đường phải tự mở lối, chặt từng bụi cây để tạo đường đi cho cả đoàn phía sau. Ban ngày phải quan sát dấu đất, dấu lá, ban đêm thì dựa vào sao trời và trí nhớ.
Ông nói rằng sai một bước có thể khiến cả đơn vị đi lạc, nên áp lực luôn rất lớn.
Có lần trời mưa lớn kéo dài nhiều ngày, dấu đường bị xóa sạch, ông phải dừng lại rất lâu để xác định hướng đi mới.
Dù vậy, ông và đồng đội vẫn đưa đoàn hành quân đến nơi an toàn.
Sau chiến tranh, ông vẫn nhớ rõ cảm giác im lặng của khu rừng và trách nhiệm nặng nề trên vai người dẫn đường.



