Cựu chiến binh

Người Lính Đi Qua Ba Mùa Lửa

“Người Lính Đi Qua Ba Mùa Lửa” kể về Lê Văn Phả (sinh năm 1928, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1962. Ông là người lính hậu cần bền bỉ, lặng lẽ vượt qua gian khổ để bảo đảm tiếp tế cho chiến trường, góp phần quan trọng vào những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1962, khi đã bước sang tuổi ba mươi bốn, Lê Văn Phả—người đàn ông quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Ở cái tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất, gắn bó với ruộng đồng và gia đình, ông vẫn chọn khoác lên mình màu áo lính.

Phả không phải là người trẻ nhất trong đơn vị. Ông đã trải qua nhiều năm tháng khó khăn của đất nước, hiểu rõ giá trị của độc lập hơn ai hết. Vì vậy, khi Tổ quốc cần, ông không ngần ngại.

Ngày đi, vợ ông đứng lặng bên hiên nhà, tay ôm đứa con nhỏ. Không có nhiều lời tiễn biệt, chỉ có ánh mắt dõi theo đầy tin tưởng. Phả quay lại nhìn một lần, rồi bước đi, mang theo cả trách nhiệm của một người chồng, người cha và người lính.

Trong quân ngũ, ông được phân vào đơn vị hậu cần—đảm bảo lương thực, tiếp tế cho chiến trường. Công việc không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng lại là mạch sống của cả đơn vị.

Những chuyến vận chuyển hàng hóa xuyên rừng, vượt suối, đi qua những vùng bom đạn luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Đường đi gập ghềnh, thời tiết khắc nghiệt, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì.

Có lần, trong một chuyến tiếp tế quan trọng, đoàn của ông bị máy bay địch phát hiện. Bom trút xuống bất ngờ, đất đá tung mù mịt. Nhiều người bị thương, hàng hóa bị hư hại.

Giữa lúc hỗn loạn, Phả nhanh chóng tập hợp những người còn lại, tổ chức đưa hàng hóa ra khỏi khu vực nguy hiểm. Ông vừa dìu đồng đội bị thương, vừa cố giữ lại những bao lương thực còn nguyên vẹn.

Khi mọi thứ tạm ổn, ông mới ngồi xuống thở dốc, mồ hôi hòa lẫn bụi đất. Dù mệt mỏi, nhưng ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên định.

“Còn hàng là còn đường… còn đường là còn chiến đấu,” ông nói.

Những năm tháng tiếp theo, Lê Văn Phả vẫn lặng lẽ với công việc của mình. Ông không đứng ở tuyến đầu, không trực tiếp nổ súng, nhưng mỗi chuyến hàng ông đưa đến đều góp phần giữ vững sức chiến đấu của đồng đội.

Trong ba lô của ông luôn có một chiếc khăn cũ—kỷ vật từ gia đình. Mỗi khi nhớ nhà, ông lại lấy ra, nắm chặt, như tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục.

Đối với những người lính trẻ trong đơn vị, ông không chỉ là đồng đội mà còn như người anh, người cha. Ông chia sẻ kinh nghiệm, động viên, giúp họ vượt qua những lúc khó khăn.

Lê Văn Phả đã đi qua nhiều năm tháng chiến tranh, mang theo trên vai không chỉ là hàng hóa, mà còn là niềm tin và sự bền bỉ.

Giữa những mùa lửa đạn, ông là người giữ cho dòng chảy hậu cần không ngừng lại—một phần thầm lặng nhưng không thể thiếu của chiến thắng.

Và trong ký ức của đồng đội, ông mãi là người lính đã đi qua ba mùa lửa—bằng sự kiên cường, trách nhiệm và một trái tim không bao giờ lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn