Người lính gác đêm
Đêm ở chiến trường không hề yên tĩnh như người ta nghĩ. Tôi thường được phân công gác vào những giờ khuya nhất. Khi đó, mọi người đã ngủ, chỉ còn lại tôi với bóng tối và những âm thanh xa gần. Tôi phải căng tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Một cành cây gãy, một tiếng sột soạt cũng khiến tim đập nhanh. Có những lúc mệt đến mức mắt díp lại, nhưng tôi không dám ngủ. Tôi biết chỉ cần một phút lơ là, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm. Những đêm như thế kéo dài vô tận. Khi trời sáng, tôi mới được nghỉ, nhưng giấc ngủ cũng không sâu. Nhiều năm sau, tôi vẫn không quen ngủ trọn giấc. Chiến tranh đã để lại trong tôi một thói quen không dễ gì bỏ được.



