Người lính giữ cầu-NĐC
Tôi là Lê Văn Huỳnh, một người lính chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong những ngày ác liệt nhất. Chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ một vị trí gần cầu dẫn vào khu vực Thành cổ. Bom đạn rơi suốt ngày đêm. Đất không còn là đất — mà là bùn trộn với khói và mảnh đạn. Chúng tôi đào hầm, bám trụ, thay nhau canh gác. Có những ngày, không kịp ăn. Có những đêm, không thể ngủ. Một lần, địch tấn công mạnh. Chúng tôi phải giữ bằng mọi giá. Đồng đội bên cạnh tôi lần lượt bị thương. Nhưng không ai rời v
Tôi là Lê Văn Huỳnh, một người lính chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong những ngày ác liệt nhất.
Chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ một vị trí gần cầu dẫn vào khu vực Thành cổ.
Bom đạn rơi suốt ngày đêm.
Đất không còn là đất — mà là bùn trộn với khói và mảnh đạn.
Chúng tôi đào hầm, bám trụ, thay nhau canh gác.
Có những ngày, không kịp ăn.
Có những đêm, không thể ngủ.
Một lần, địch tấn công mạnh.
Chúng tôi phải giữ bằng mọi giá.
Đồng đội bên cạnh tôi lần lượt bị thương.
Nhưng không ai rời vị trí.
Tôi nhớ có lúc, tôi đã viết vội vài dòng vào cuốn sổ nhỏ mang theo.
Không phải để than thở.
Chỉ là để ghi lại những gì đang diễn ra.
Tôi viết về đồng đội.
Viết về những ngày chiến đấu.
Và cả những suy nghĩ của mình.
Tôi biết, có thể mình sẽ không trở về.
Nhưng tôi vẫn viết.
Vì tôi muốn, nếu có ai đó đọc được, họ sẽ hiểu chúng tôi đã sống và chiến đấu như thế nào.
Sau này, cuốn sổ ấy được tìm thấy.
Những dòng chữ giản dị… nhưng chứa đựng cả một thời chiến tranh khốc liệt.
Chiến tranh đã qua.
Nhưng những trang viết ấy vẫn còn.
Không phải để kể về cái chết,
mà để nhắc rằng:
Đã từng có những người lính…
sống hết mình cho từng ngày, từng giờ nơi chiến trường.



