Cựu chiến binh

Người lính giữ cây cầu

Trong những năm chiến tranh ác liệt, một tổ công binh ngày đêm bảo vệ cây cầu quan trọng để đảm bảo đường vận chuyển lương thực và vũ khí. Dù bom đạn liên tục phá hoại, họ vẫn kiên trì sửa chữa cầu ngay trong đêm, giữ cho con đường không bao giờ bị gián đoạn.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuyến Đường Trường Sơn là con đường huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Trên tuyến đường ấy có một cây cầu nhỏ bắc qua con suối sâu.

Cây cầu không lớn, nhưng lại vô cùng quan trọng.

Nếu cầu bị phá, xe chở lương thực và vũ khí sẽ không thể tiếp tục hành trình.

Ông Đặng Văn Tư khi ấy là một chiến sĩ công binh trẻ, được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa cây cầu này.

Ban ngày, cầu thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.

Tiếng bom nổ vang dội.

Mặt nước dưới suối bắn tung tóe.

Những tấm ván cầu bị hất tung lên không trung.

Có những lúc, cây cầu tưởng chừng bị phá hủy hoàn toàn.

Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi tiếng máy bay tạm ngừng, tổ công binh lại lặng lẽ bắt tay vào công việc.

Ánh đèn pin nhỏ soi xuống mặt cầu.

Tiếng búa, tiếng cưa vang lên giữa đêm rừng tĩnh lặng.

Ông Tư nhớ mãi một đêm mưa lớn.

Mưa rừng đổ xuống xối xả.

Nước suối dâng cao, chảy xiết.

Những tấm ván cầu bị cuốn trôi.

Nhưng đúng lúc ấy, đoàn xe vận tải đang tiến gần đến.

Nếu cầu không kịp sửa, đoàn xe sẽ phải dừng lại – đồng nghĩa với việc tiền tuyến có thể thiếu lương thực và đạn dược.

Không ai nói một lời.

Tất cả cùng lao vào làm việc.

Người vác gỗ.

Người đóng đinh.

Người buộc dây giữ từng tấm ván.

Mưa lạnh thấm vào áo.

Bùn đất bám đầy chân tay.

Có lúc, một tiếng nổ lớn vang lên từ xa.

Mọi người phải tạm dừng, nằm sát xuống đất.

Nhưng khi tiếng nổ vừa dứt, họ lại đứng lên tiếp tục công việc.

Gần sáng, cây cầu đã được sửa xong.

Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua cầu an toàn, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Tiếng động cơ xe vang lên giữa rừng như một lời cảm ơn thầm lặng.

Ông Tư kể rằng:

"Chúng tôi không nghĩ mình là người hùng. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng phải giữ cho con đường luôn thông suốt."

Sau chiến tranh, ông nhiều lần quay lại nơi ấy.

Cây cầu nhỏ ngày xưa nay đã được xây dựng kiên cố hơn.

Nhưng mỗi khi đứng nhìn dòng suối chảy dưới chân cầu, ông lại nhớ đến những đêm mưa lạnh và những ngày tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn