Người lính giữ đèo
Người lính giữ đèo
Tôi là Lò Văn Pha, năm đó mới tròn 19 tuổi. Đêm trên đèo lạnh buốt, sương mù che kín lối đi. Chúng tôi đứng gác trong im lặng, chỉ nghe tiếng gió rít qua vách đá. Khi tín hiệu tấn công vang lên, ai cũng lao lên không do dự. Tôi vẫn nhớ cảm giác tim đập mạnh khi nhìn xuống vực sâu mà phía trước là kẻ thù. Chúng tôi chiến đấu không chỉ để sống sót, mà để giữ con đèo – con đường duy nhất nối bản làng với hậu phương. Sau trận đó, nhiều đồng đội không trở về, nhưng đèo vẫn thuộc về chúng tôi.



