Cựu chiến binh

Người lính giữ đỉnh đồi A1

Câu chuyện kể về một chiến sĩ đã hy sinh khi giữ mũi tiến công trên đồi A1 trong trận đánh cuối cùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Vàng A Súa, sinh năm 1931, từng là chiến sĩ Đại đoàn 312 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Điện Biên Phủ năm 1954. Ông kể rằng đồi A1 là một trong những cứ điểm quan trọng và kiên cố nhất của địch trong tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Theo lời ông Súa, quân ta đã phải mất rất nhiều ngày đêm đào hào, kéo pháo và chiến đấu mới có thể áp sát được chân đồi. Trận đánh cuối cùng vào A1 diễn ra vô cùng ác liệt vì địch quyết giữ bằng mọi giá. Ông nhớ nhất đêm ngày 6 rạng sáng 7 tháng 5 năm 1954. Sau khi khối bộc phá lớn được kích nổ, quân ta lập tức xung phong lên đỉnh đồi. Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Lò Văn Chiến, quê ở Tuần Giáo, mới 23 tuổi. Chiến là người rất khỏe, giỏi đánh bộc phá và thường đi đầu trong các đợt xung phong. Ông Súa kể rằng sau tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả ngọn đồi, đất đá và khói bụi phủ kín khắp nơi. Địch từ các hầm ngầm và giao thông hào liên tục bắn trả khiến mũi tiến công của đơn vị ông bị chững lại. Lúc ấy, Chiến là người đầu tiên nhảy xuống một đoạn chiến hào của địch rồi ném liên tiếp nhiều quả lựu đạn để mở đường cho đồng đội phía sau tiến lên. Ông Súa kể rằng mỗi khi gặp ổ kháng cự, Chiến lại lao lên trước, dùng súng và lựu đạn đánh bật địch ra khỏi từng đoạn hào. Nhờ vậy, đơn vị của ông tiến được rất nhanh về phía đỉnh đồi. Đến gần sáng, khi chỉ còn một ổ súng máy cuối cùng án ngữ gần đỉnh A1, Chiến đã ôm bộc phá lao lên. Anh đặt khối bộc phá sát miệng hầm rồi quay lại hô đồng đội nằm xuống. Sau tiếng nổ, ổ súng máy bị phá hủy hoàn toàn nhưng Chiến cũng bị thương rất nặng. Dù vậy, anh vẫn cố gượng dậy, chỉ tay về phía đỉnh đồi rồi hô lớn: “Lên đỉnh rồi!” Đó cũng là những lời cuối cùng của anh. Nhờ có Chiến và nhiều đồng đội khác, quân ta đã làm chủ hoàn toàn đồi A1 trước khi tiến vào trung tâm Điện Biên Phủ. Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn lên đồi A1, ông Vàng A Súa vẫn nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi đã ngã xuống ngay trước giờ chiến thắng. Với ông, Chiến mãi mãi là người lính giữ đỉnh đồi trong trận đánh cuối cùng của Điện Biên Phủ.

Cựu chiến binh Vàng A Súa, sinh năm 1931, từng là chiến sĩ Đại đoàn 312 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Điện Biên Phủ năm 1954. Ông kể rằng đồi A1 là một trong những cứ điểm quan trọng và kiên cố nhất của địch trong tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Theo lời ông Súa, quân ta đã phải mất rất nhiều ngày đêm đào hào, kéo pháo và chiến đấu mới có thể áp sát được chân đồi. Trận đánh cuối cùng vào A1 diễn ra vô cùng ác liệt vì địch quyết giữ bằng mọi giá. Ông nhớ nhất đêm ngày 6 rạng sáng 7 tháng 5 năm 1954. Sau khi khối bộc phá lớn được kích nổ, quân ta lập tức xung phong lên đỉnh đồi. Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Lò Văn Chiến, quê ở Tuần Giáo, mới 23 tuổi. Chiến là người rất khỏe, giỏi đánh bộc phá và thường đi đầu trong các đợt xung phong. Ông Súa kể rằng sau tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả ngọn đồi, đất đá và khói bụi phủ kín khắp nơi. Địch từ các hầm ngầm và giao thông hào liên tục bắn trả khiến mũi tiến công của đơn vị ông bị chững lại. Lúc ấy, Chiến là người đầu tiên nhảy xuống một đoạn chiến hào của địch rồi ném liên tiếp nhiều quả lựu đạn để mở đường cho đồng đội phía sau tiến lên. Ông Súa kể rằng mỗi khi gặp ổ kháng cự, Chiến lại lao lên trước, dùng súng và lựu đạn đánh bật địch ra khỏi từng đoạn hào. Nhờ vậy, đơn vị của ông tiến được rất nhanh về phía đỉnh đồi. Đến gần sáng, khi chỉ còn một ổ súng máy cuối cùng án ngữ gần đỉnh A1, Chiến đã ôm bộc phá lao lên. Anh đặt khối bộc phá sát miệng hầm rồi quay lại hô đồng đội nằm xuống. Sau tiếng nổ, ổ súng máy bị phá hủy hoàn toàn nhưng Chiến cũng bị thương rất nặng. Dù vậy, anh vẫn cố gượng dậy, chỉ tay về phía đỉnh đồi rồi hô lớn: “Lên đỉnh rồi!” Đó cũng là những lời cuối cùng của anh. Nhờ có Chiến và nhiều đồng đội khác, quân ta đã làm chủ hoàn toàn đồi A1 trước khi tiến vào trung tâm Điện Biên Phủ. Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn lên đồi A1, ông Vàng A Súa vẫn nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi đã ngã xuống ngay trước giờ chiến thắng. Với ông, Chiến mãi mãi là người lính giữ đỉnh đồi trong trận đánh cuối cùng của Điện Biên Phủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính giữ đỉnh đồi A1 | Câu chuyện thời hoa lửa