Bài viết

Người Lính Giữ Thành Cổ

Hà Tĩnh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thành cổ Quảng Trị một mùa hè đỏ lửa. Đất trời như bị nung chảy bởi bom đạn. Từng bức tường rêu phong của thành cổ rung lên trong những trận pháo kích dữ dội. Giữa khung cảnh ấy, người lính trẻ tên Lâm vẫn bám chặt trận địa của mình.

Lâm mới mười chín tuổi, quê ở một làng ven sông Hồng. Ngày nhập ngũ, mẹ chỉ kịp đưa cho anh một túi vải nhỏ đựng vài hạt lúa giống và nói: “Khi nào hòa bình, con hãy mang về gieo lại trên ruộng nhà mình.” Câu nói ấy theo anh suốt những ngày hành quân dọc Trường Sơn.

Ở thành cổ, Lâm cùng đồng đội sống trong những hầm đất chật hẹp. Mỗi ngày trôi qua là một lần đối mặt với cái chết. Bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá tung lên như bão lửa. Có những lúc cả tiểu đội chỉ còn nghe tiếng thở gấp gáp trong bóng tối.

Một đêm, sau trận pháo kích kéo dài, Lâm bò ra khỏi hầm. Thành cổ chỉ còn là một biển khói. Bên cạnh anh, người đồng đội thân thiết nhất đã không còn tỉnh lại. Lâm lặng đi, nhưng không rơi nước mắt. Anh hiểu rằng nếu mình gục ngã, vị trí này sẽ bị bỏ trống.

Sáng hôm sau, địch tiến công. Lâm cùng hai chiến sĩ còn lại giữ chốt. Đạn cạn dần, nhưng họ vẫn kiên cường chiến đấu. Lâm dùng từng viên đạn cuối cùng một cách chính xác, bình tĩnh như thể anh đã quen với ranh giới sinh tử.

Khi tiếp viện tới, Lâm chỉ còn đủ sức tựa vào bức tường loang lổ. Thành cổ vẫn đứng đó, dù đầy vết thương. Anh nhìn lên bầu trời, nơi khói bom đang dần tan, và thì thầm: “Chúng ta đã giữ được rồi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn