Người lính giữ tiếng chuông nhà thờ giữa mùa hè đỏ lửa Quảng Trị
Câu chuyện kể về người lính trẻ cùng đồng đội bảo vệ một ngôi nhà thờ cổ tại Quảng Trị – nơi trú ẩn của người dân trong mùa hè đỏ lửa năm 1972.
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành chiến trường ác liệt bậc nhất cả nước. Làng mạc tan hoang, nhiều người dân phải chạy loạn giữa tiếng pháo không ngớt. Tại một vùng ven Hải Lăng, một ngôi nhà thờ cổ trở thành nơi trú ẩn của hàng chục gia đình, trong đó có nhiều trẻ em và người già.
Ông Nguyễn Văn Thức khi ấy là chiến sĩ bộ binh đóng quân gần khu vực đó. Một buổi chiều, đơn vị ông nhận tin pháo đối phương đang dồn dập bắn về hướng ngôi làng.
Khi đến nơi, ông thấy hàng chục người dân đang trú trong tầng hầm nhà thờ. Cha xứ già khẩn cầu bộ đội giúp sơ tán người dân nhưng con đường duy nhất ra ngoài đã bị pháo khống chế.
Đúng lúc đó, tháp chuông nhà thờ bị trúng đạn và có nguy cơ sập xuống khu hầm bên dưới.
Nếu tháp đổ, rất nhiều người sẽ thiệt mạng.
Ông Thức cùng hai đồng đội trèo lên phần mái đang nứt gãy để tháo quả chuông lớn ra khỏi khung treo.
Mảnh pháo vẫn liên tục rơi xung quanh.
Một đồng đội bị thương ở tay nhưng vẫn tiếp tục hỗ trợ.
Sau gần một giờ đầy hiểm nguy, họ hạ được quả chuông xuống an toàn.
Chỉ ít phút sau, phần tháp chuông đổ sập hoàn toàn.
Toàn bộ người dân bên dưới được bảo toàn tính mạng.
Trước khi rời đi, cha xứ già nắm tay ông Thức nói: “Hôm nay các con không chỉ cứu người, mà còn giữ lại niềm tin cho cả ngôi làng này.”
Nhiều năm sau, tiếng chuông nhà thờ mới được vang lên trở lại. Ông Thức đứng lặng rất lâu và bật khóc khi nghe âm thanh quen thuộc ấy.



