Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LÍNH LÁI XE KHÔNG RỜI TAY LÁI GIỮA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Có lẽ chính từ những con người như Hà Văn Vấn mà một con đường tưởng như không thể đi qua đã trở thành tuyến vận tải chiến lược. Tên tuổi ông được ghi vào lịch sử không phải bởi những lời nói lớn lao. Mà bởi những lần không rời tay lái khi bom đạn tìm cách buộc người lính phải dừng lại.

Thái Nguyên26/08/2026Phường Bắc Kạn (phường Bắc Kạn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu Nguyễn Văn Tấn là người giữ cho những chiếc xe có thể tiếp tục vận hành thì Hà Văn Vấn là một trong những người đưa những chuyến xe ấy đi qua Trường Sơn.

Năm 1965, chàng trai Tày Hà Văn Vấn rời Nông Xạ, Bạch Thông lên đường nhập ngũ.

Sau khóa học lái xe tại Trung đoàn xe 265, anh trở thành người lính vận tải của Đoàn 559.

Đường Trường Sơn những năm ấy không phải là một con đường theo nghĩa thông thường.

Đó là một hệ thống đường xuyên núi, xuyên rừng, qua những trọng điểm mà máy bay địch ngày đêm tìm cách đánh phá.

Một chuyến xe đi qua có thể phải đối mặt với bom, đạn, lửa và những cung đường hiểm trở.

Nhưng Hà Văn Vấn vẫn giữ tay lái.

Tài liệu về ông ghi lại rằng ông đã hàng trăm lần gặp máy bay địch ném bom, bắn phá nhưng không rời tay lái. Khi xe bị trúng đạn bốc cháy, ông nhiều lần xông vào lửa để cứu xe, cứu hàng. Khi xe chết máy giữa trọng điểm hoặc bị bắn thủng lốp, ông bình tĩnh tìm cách xử lý.

Đó là một dạng lòng dũng cảm rất đặc biệt.

Người lính bộ binh có thể nằm xuống.

Người lính công binh có thể lao vào phá bom.

Còn người lái xe phải giữ cho chiếc xe tiếp tục di chuyển.

Bởi phía sau chiếc xe ấy có thể là lương thực.

Có thể là đạn dược.

Có thể là thuốc men.

Có thể là những thứ mà một đơn vị chiến đấu đang chờ đợi.

Trên đường Trường Sơn, nhiều chuyến xe chỉ có thể đi được một lần.

Người lái xe biết điều đó.

Nhưng vẫn nổ máy.

Vẫn vào số.

Vẫn đạp ga.

Hà Văn Vấn đã đi qua những năm tháng như thế.

Từ một chàng trai của núi rừng Bắc Kạn, ông trở thành người lính của những cung đường Trường Sơn.

Đường đi hun hút giữa rừng.

Phía trên là máy bay.

Phía dưới là vực sâu.

Trước mặt là trọng điểm.

Nhưng bàn tay vẫn giữ chặt vô-lăng.

Có lẽ chính từ những con người như Hà Văn Vấn mà một con đường tưởng như không thể đi qua đã trở thành tuyến vận tải chiến lược.

Tên tuổi ông được ghi vào lịch sử không phải bởi những lời nói lớn lao.

Mà bởi những lần không rời tay lái khi bom đạn tìm cách buộc người lính phải dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH LÁI XE KHÔNG RỜI TAY LÁI GIỮA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa