NGƯỜI LÍNH LÁI XE TĂNG VÀ GIÂY PHÚT LÀM NÊN LỊCH SỬ DÂN TỘC
Trong những trang sử vàng chói lọi của ngày đại thắng 30/4/1975, hình ảnh chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập đã trở thành biểu tượng bất tử. Và ít ai biết rằng, một trong những người trực tiếp điều khiển "con chiến mã thép" 843 năm ấy chính là ông Nguyễn Văn Tập, sinh năm 1950, hiện đang cư trú tại vùng quê thanh bình xã Phú Thuận, huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang. Ông là một nhân chứng sống lịch sử mang trong mình ký ức về thời khắc non sông liền một dải, một người lính đã dành trọn tuổi thanh xuân để đi đến tận cùng của cuộc kháng chiến trường kỳ.
Nhắc lại những ngày tháng tư lịch sử, đôi mắt người cựu binh già ánh lên niềm tự hào pha lẫn sự xúc động nghẹn ngào. Ông kể, những ngày cuối của chiến dịch Hồ Chí Minh, không khí chiến trường vô cùng khẩn trương và khốc liệt. Kíp xe 843 dưới sự chỉ huy của Trung úy Bùi Quang Thận đã phải hành quân thần tốc, vượt qua hàng loạt chốt chặn kiên cố của địch từ căn cứ Nước Trong đến cầu Sài Gòn. Ông nhớ lại: “Lúc đó, đạn pháo của địch bắn dữ dội lắm, tiếng động cơ xe tăng gầm rú hòa cùng tiếng nổ của bom đạn vang trời. Trong khoang xe chật hẹp, nóng bức, anh em chúng tôi không ai nghĩ đến sự sống hay cái chết cá nhân. Chúng tôi chỉ biết nhìn nhau qua ánh mắt, một lòng một dạ hướng về phía trước, hướng về trung tâm Sài Gòn với khao khát cháy bỏng là phải kết thúc chiến tranh ngay lập tức để nhân dân bớt khổ”.
Giây phút chiếc xe tăng 843 húc vào cổng phụ Dinh Độc Lập, ông Tập kể rằng đó là khoảnh khắc chấn động nhất đời mình. Khi cánh cổng sắt đổ xuống, ông thấy mình như đang bước ra từ một giấc mơ dài. Những giọt nước mắt hạnh phúc đã rơi trên khuôn mặt sạm đen vì khói súng, bởi ông biết từ giây phút này, đất nước sẽ không còn tiếng súng, hòa bình đã thực sự hiện hữu.
Sau ngày đại thắng, thay vì chọn sự hào nhoáng nơi thành thị, ông Nguyễn Văn Tập lặng lẽ xin được phục viên, trở về với mảnh đất quê hương Thoại Sơn, An Giang. Ông quay lại với chiếc cày, con trâu, sống cuộc đời của một lão nông tri điền thực thụ. Những vết sẹo chiến tranh mỗi khi trái gió trở trời hay ký ức về những đồng đội đã ngã xuống ngay ngưỡng cửa hòa bình luôn nhắc nhở ông về cái giá của độc lập. Suốt hàng chục năm qua, ông vẫn sống khiêm nhường, giản dị, tích cực tham gia các phong trào xây dựng quê hương và là "pho sử sống" thường xuyên kể chuyện truyền thống cho các thế hệ học sinh, sinh viên vùng Bảy Núi. Với ông, món quà lớn nhất mà đời lính để lại chính là được nhìn thấy quê hương An Giang thay da đổi thịt từng ngày trong cảnh thanh bình.



