Bài viết

NGƯỜI LÍNH NẬM MƯỜI – DẤU CHÂN GIỮA TRƯỜNG SƠN KHÓI LỬA

Lào Cai22/05/2026Lê Vinh Quang (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tráng A Lử, sinh năm 1948, quê ở xã cũ Nậm Mười, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại – nơi được mệnh danh là “tuyến lửa” của dân tộc.

Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Lử xung phong nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau huấn luyện, ông được biên chế vào lực lượng công binh mở đường Trường Sơn, làm nhiệm vụ dò phá bom mìn, san lấp hố bom và đảm bảo tuyến đường vận tải thông suốt cho các đoàn xe chi viện chiến trường miền Nam. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi từng mét đường đều có thể ẩn chứa bom chưa nổ, từng bước chân đều phải đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Những năm tháng ấy, rừng Trường Sơn không chỉ là rừng cây xanh thẳm mà còn là chiến trường khốc liệt. Máy bay địch đánh phá liên tục ngày đêm, đất đá bị cày xới, đường sá bị chia cắt. Có những ngày đơn vị của ông phải làm việc xuyên đêm, dưới mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, tay chân tê buốt nhưng không ai được phép dừng lại, bởi phía sau là hàng trăm chuyến xe đang chờ thông tuyến.

Kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời quân ngũ của ông Lử là vào năm 1971, khi đơn vị đang khẩn trương khắc phục một đoạn đường bị bom B52 đánh phá. Trong lúc kiểm tra hiện trường, ông phát hiện một quả bom lớn chưa nổ nằm ngay dưới nền đường, nơi xe vận tải thường xuyên đi qua. Tình huống lúc đó vô cùng nguy hiểm, cả đơn vị phải lập tức phong tỏa khu vực.

Không chần chừ, ông Lử cùng hai đồng đội được giao nhiệm vụ xử lý. Trong điều kiện thiếu thốn trang thiết bị, họ phải dùng dụng cụ thô sơ, từng bước tiếp cận quả bom. Không khí căng thẳng bao trùm, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể gây ra thảm họa. Sau nhiều giờ tập trung cao độ, quả bom cuối cùng cũng được vô hiệu hóa thành công. Khi nghe tiếng báo an toàn, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui, bởi tuyến đường đã được giữ vững, đảm bảo cho các đoàn xe tiếp tục hành quân.

Sau ngày đất nước hòa bình, ông Lử trở về quê hương Nậm Mười cũ. Từ người lính công binh giữa chiến trường, ông trở thành người nông dân gắn bó với nương rẫy, ruộng đồng. Cuộc sống dù còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn giữ tinh thần lạc quan, cần cù lao động và tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương.

Không chỉ dừng lại ở việc sản xuất, ông còn là người tích cực tham gia công tác tuyên truyền, giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng. Ông thường kể lại những câu chuyện chiến tranh cho con cháu trong bản, nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao hy sinh xương máu của cha anh đi trước.

Trong quá trình tham gia kháng chiến, ông Tráng A Lử được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Tuy nhiên, với ông, phần thưởng lớn nhất chính là được nhìn thấy đất nước hòa bình, quê hương đổi mới từng ngày.

Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên lên rừng, tham gia bảo vệ cây xanh và nhắc nhở con cháu không phá rừng, giữ gìn môi trường sống. Ông luôn nói một câu giản dị nhưng sâu sắc: “Giữ rừng cũng là giữ lấy cuộc sống của bản làng.”

Câu chuyện của ông Tráng A Lử không chỉ là ký ức của một người lính công binh, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bền bỉ của con người vùng cao Sơn Lương – những con người đã lặng thầm góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn