Cựu chiến binh

Người lính năm xưa và những ký ức không thể nào quên P1

Bài viết ghi lại những ký ức và chia sẻ chân thực của ông Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua câu chuyện của ông, thế hệ trẻ hôm nay có cơ hội hiểu rõ hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ, tinh thần yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những người lính vì độc lập, tự do của dân tộc.

Thái Nguyên26/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của ông Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – những năm tháng bom đạn vẫn còn in đậm như mới hôm qua. Ở tuổi 76, mái tóc đã bạc trắng, giọng nói chậm rãi nhưng đầy xúc động mỗi khi nhắc về đồng đội và những trận đánh ác liệt năm xưa.

Ông Bình sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chia cắt, bom đạn thường xuyên trút xuống quê hương. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp một phần nhỏ bé vào công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Những ngày đầu vào quân ngũ, ông cùng đồng đội được huấn luyện khẩn trương trong điều kiện thiếu thốn. Lương thực ít ỏi, trang bị còn hạn chế, nhưng tinh thần thì luôn vững vàng. Ông kể: “Hồi đó, ai cũng xác định có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Nhưng không ai sợ. Tất cả chỉ có một suy nghĩ là phải chiến đấu đến cùng để đất nước được hòa bình.”

Trong những năm chiến đấu tại chiến trường miền Nam, ông và đồng đội phải đối mặt với vô vàn khó khăn: hành quân xuyên rừng, thiếu nước sạch, bệnh sốt rét rừng hoành hành. Có những đêm trú quân giữa rừng sâu, tiếng máy bay vang trên đầu, ai cũng hồi hộp nhưng vẫn động viên nhau giữ vững tinh thần. Ông nhớ nhất là những lần tiễn đồng đội ra trận mà không biết có còn gặp lại hay không.

Có lần, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông bị bao vây. Bom đạn dội xuống liên hồi. Ông kể lại với ánh mắt trầm lắng: “Chúng tôi chỉ biết bám trụ, giữ vững vị trí. Khi trận đánh kết thúc, nhiều đồng đội đã không còn nữa.” Những mất mát ấy trở thành nỗi đau không thể nguôi trong lòng người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính năm xưa và những ký ức không thể nào quên P1 | Câu chuyện thời hoa lửa