NGƯỜI LÍNH NỮ TRONG LỬA ĐẠN
Hoàng Thị Xuân, sinh năm 1947, quê xã Minh Khai, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình.

Hoàng Thị Xuân, sinh năm 1947, quê xã Minh Khai, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Năm nay tôi đã 79 tuổi, mái tóc bạc trắng, đôi tay đã run theo năm tháng, nhưng ký ức về những trận chiến trực tiếp mà tôi từng tham gia thì chưa bao giờ phai mờ.
Năm 1966, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi rời quê lúa Thái Bình, gia nhập lực lượng vũ trang địa phương, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Trung. Ngày lên đường, tôi không dám quay lại nhìn mẹ, vì sợ chỉ một ánh mắt thôi là mình sẽ không đủ can đảm để đi.
Sau thời gian huấn luyện tại huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, tôi được biên chế vào đơn vị bộ binh nữ, làm nhiệm vụ chiến đấu, canh gác và bảo vệ tuyến đường vận chuyển vũ khí. Chúng tôi không chỉ tải đạn hay cứu thương, mà còn trực tiếp cầm súng chiến đấu khi địch càn quét.
Trận chiến mà tôi không bao giờ quên diễn ra tại huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị năm 1972. Khi đó, đơn vị tôi bị bao vây giữa làn bom pháo dày đặc. Tôi chiến đấu bên cạnh chị Nguyễn Thị Hường, sinh năm 1946, quê xã An Nhơn, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định, một người gan dạ, bắn súng rất giỏi. Chị Hường đã hy sinh khi cố giữ chốt để đồng đội rút lui an toàn.
Trong cùng trận đánh ấy, tôi bị mảnh pháo găm vào sườn phải, mất nhiều máu nhưng vẫn cố bám trụ đến khi có lệnh rút. Sau đó tôi được đưa về trạm quân y dã chiến tại huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, và được giám định là thương binh hạng 1/4. Vết thương ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.
Sau khi hồi phục một phần, tôi xin tiếp tục ở lại đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ kho vũ khí và trực tiếp chiến đấu khi cần thiết tại chiến trường Tây Nguyên, chủ yếu ở huyện Đắk Tô, tỉnh Kon Tum. Ở đó, tôi quen anh Lê Văn Phước, sinh năm 1948, quê xã Phú Lạc, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, người từng cõng tôi băng rừng trong một trận pháo kích dữ dội.
Mùa xuân 1975, tôi theo đơn vị tiến về Sài Gòn, chứng kiến giây phút đất nước hoàn toàn giải phóng. Giữa tiếng reo hò, tôi lặng lẽ khóc cho những đồng đội – cả nam lẫn nữ – đã mãi mãi nằm lại chiến trường.
Tôi xuất ngũ năm 1976, trở về quê Thái Bình, sống cuộc đời giản dị. Mỗi khi kể lại, tôi không kể để nhắc về nỗi đau, mà để nhắc rằng:
phụ nữ Việt Nam không chỉ ở hậu phương, mà đã trực tiếp cầm súng, chiến đấu và hy sinh để có hòa bình hôm nay.



