NGƯỜI LÍNH PHÁO PHÒNG KHÔNG BẢO VỆ HÀ NỘI
Tôi tham gia lực lượng pháo phòng không bảo vệ Thủ đô trong kháng chiến chống Mỹ. Những năm ấy, Hà Nội không có ngày nào thật sự yên tĩnh.
Mỗi khi còi báo động vang lên, cả thành phố chìm vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Chúng tôi vào vị trí pháo, nhìn lên bầu trời đen, chờ từng tốp máy bay xuất hiện.
Có những đêm, bầu trời rực sáng bởi pháo và bom. Tiếng nổ dội xuống như xé không gian. Nhưng chúng tôi vẫn bám trận địa, không rời vị trí.
Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tiếng bom, mà là sự bình tĩnh của người lính giữa hỗn loạn. Ai cũng hiểu rằng mình đang bảo vệ một thành phố, một gia đình lớn.
Sau chiến tranh, tôi trở về làm giáo viên kỹ thuật. Cuộc sống yên bình hơn, nhưng ký ức về những đêm Hà Nội đỏ lửa vẫn không bao giờ phai.



