NGƯỜI LÍNH QUÂN VÀ NHỮNG CƠN SỐT RÉT RỪNG
NGƯỜI LÍNH QUÂN VÀ NHỮNG CƠN SỐT RÉT RỪNG
Ông Hoàng Văn Lợi sinh năm 1950 tại Ninh Cường. Năm 1971, ông nhập ngũ và được đào tạo làm y tá quân y phục vụ chiến trường Tây Nguyên.
Ông kể rằng thời ấy, ngoài bom đạn thì sốt rét rừng là nỗi ám ảnh lớn đối với người lính. Nhiều chiến sĩ đang khỏe mạnh nhưng chỉ vài hôm sau đã sốt cao mê man.
“Có đơn vị gần nửa quân số bị sốt rét cùng lúc,” ông nhớ lại.
Bệnh xá dã chiến nơi ông công tác chỉ là những lán tre dựng tạm giữa rừng. Thuốc men thiếu thốn nên anh em quân y phải tận dụng mọi thứ có thể để chăm sóc thương bệnh binh.
Điều khiến ông nhớ nhất là một đêm mưa lớn cuối năm 1972. Một tổ trinh sát đưa về ba chiến sĩ bị thương và sốt nặng sau nhiều ngày hoạt động trong rừng sâu.
Dù rất mệt nhưng ông cùng đồng đội vẫn thức trắng đêm để truyền nước, nấu cháo và thay nhau chăm sóc cho thương binh.
Có chiến sĩ mê man vẫn gọi tên mẹ giữa cơn sốt khiến cả bệnh xá lặng đi.
Ông nói rằng người làm quân y thời chiến không chỉ chữa bệnh mà còn phải động viên tinh thần cho đồng đội vượt qua đau đớn.


