NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN
Giờ xin nói về tuyến đường dây từ Khe Sanh, Quảng Trị vào tới huyện Giằng Quảng Nam, rất xa. Tôi không nhớ là bao km nữa, nhưng đường dây thông tin không chạy vòng vèo như đường quốc lộ mà cứ thẳng mà chạy cho dù phải qua sông, qua đèo cao, vực sâu không né tránh. Do vậy, có nhiều đoạn vách đá dựng đứng phải làm thang bắc để đi. Mỗi tố dây có ba người bảo vệ tuyến đường là 12 km, tổ dây nằm ở giữa mỗi đầu là 6km. Nếu 12 km ở đồng bằng thì đơn giản nhưng đây là đường dây thông tin trên Trường Sơn, đèo cao suối sâu vực thẳm; bước chân ra khỏi nhà là đèo dốc. Lúc đi thì leo dốc thở không được, chiều về xuống dốc chân chùn, gối mỏi; riêng việc đi lại đã quá vất vả cực nhọc. Bình thường nhiệm vụ của anh lính dưới tổ dây hàng ngày phải đi phát tuyến, cuốc bậc, đế cho quang đãng, đi lại được dễ ràng. Sáng ra khi đi phải vừa đi vừa cầm cái sào để quét mạng nhện, để khỏi bị nhiễu cho tiếng nói khi liên lạc được rõ ràng; vì mạng nhện bị sương đêm ướt nối mạch làm chập dây. Ngoài ra, mỗi người phải mang một con dao quắn cùng với cái cuốc; còn khẩu súng vật bất ly thân. Vào mùa mưa đối với anh lính đường dây quá vất vả, cực kỳ gian khổ; mỗi khi mưa xuống ở dọc tuyến đường Trường Sơn những cánh rừng già toàn cây cổ thụ bị chết khô do chất độc Mỹ thả xuống. Cành cây gặp nước mưa mục nát rơi xuống hay có khi cả cây to đổ làm đứt dây mấy chục khoảng đổ sập (mỗi khoảng dây giữa hai cột là 50 m). Nếu đổ ban ngày còn đỡ, về đêm cực khổ! Cả tổ có ba người thì một người ở nhà trông nhà và trực dây, còn hai người khẩn trương đi khôi phục để nhanh chóng nối liền thông tin liên lạc, kịp thời cho chỉ huy phục vụ nhiệm vụ chiến đấu và mở đường.


