Người lính trẻ
Tôi gặp anh trong một buổi hành quân lên vùng núi cao biên giới Tây Bắc. Anh còn rất trẻ, gương mặt luôn giữ nụ cười dù hoàn cảnh khó khăn. Trong những ngày nghỉ hiếm hoi, anh thường kể về gia đình ở quê xa. Giọng anh nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm. Có lần, trước khi bước vào một trận đánh, anh quay sang tôi và nói rằng dù thế nào cũng phải sống để thấy ngày mai hòa bình. Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi. Trận chiến hôm đó rất ác liệt. Tiếng súng, tiếng bom khiến cả vùng núi rung chuyển. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi không còn thấy anh nữa. Tôi gọi tên anh trong vô vọng. Sau này, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn hình dung nụ cười của người lính trẻ ấy. Anh đã trở thành một phần ký ức không thể quên, một biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm tin vào tương lai.



