Người Lính Trên Đỉnh Gió
Anh là người lính canh giữ nơi đỉnh núi cao quanh năm mây phủ.
Anh là người lính canh giữ nơi đỉnh núi cao quanh năm mây phủ. Gió ở đây thổi mạnh đến mức tưởng chừng có thể cuốn bay mọi thứ. Mỗi ngày của anh bắt đầu từ rất sớm, khi ánh mặt trời còn chưa ló dạng. Anh kiểm tra khu vực, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất. Không có nhiều người qua lại, chỉ có núi rừng và sự tĩnh lặng. Đôi khi, anh nhớ nhà da diết, nhớ những bữa cơm ấm cúng. Nhưng anh hiểu rằng nhiệm vụ của mình quan trọng hơn tất cả. Mỗi tấc đất anh đứng là một phần của Tổ quốc. Anh và đồng đội thay nhau trực gác, không một phút lơ là. Những đêm mưa lạnh, anh vẫn kiên trì bám trụ. Gió rít qua tai như thử thách ý chí con người. Nhưng anh không bao giờ bỏ cuộc. Với anh, gian khổ chỉ là một phần của cuộc sống người lính. Niềm tự hào giữ nước giúp anh vững vàng hơn mỗi ngày. Và trên đỉnh gió ấy, anh vẫn lặng lẽ đứng canh bình yên.



