Người lính trên đồi A1
Câu chuyện kể về trận đánh đồi A1 tại Điện Biên Phủ tháng 5 năm 1954 và sự hy sinh của một chiến sĩ trẻ khi dùng thân mình lấp lỗ châu mai để mở đường cho đồng đội xung phong.
Cựu chiến binh Vũ Văn Thìn, sinh năm 1931, từng là chiến sĩ Đại đoàn 312 và trực tiếp tham gia trận đánh đồi A1 trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Ông kể rằng đồi A1 là một trong những vị trí kiên cố và khó đánh nhất của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Theo lời ông Thìn, đồi A1 nằm ở phía đông cánh đồng Mường Thanh, có hệ thống hầm hào, dây thép gai và lô cốt dày đặc. Bộ đội phải chiến đấu liên tục suốt nhiều ngày đêm mới có thể áp sát được các vị trí của địch. Ông nhớ nhất đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, khi đơn vị của ông được lệnh mở đợt tấn công cuối cùng vào đồi A1. Sau tiếng nổ lớn từ khối bộc phá đặt dưới lòng đồi, bộ đội bắt đầu xung phong lên phía trước. Tuy nhiên, một lô cốt của địch vẫn còn hoạt động. Từ trong lỗ châu mai, súng máy bắn ra dữ dội khiến nhiều chiến sĩ bị thương và đội hình xung phong bị chặn lại giữa sườn đồi. Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ tên Đặng Văn Nam, quê ở Hưng Yên, mới 23 tuổi. Nam là người khỏe mạnh, ít nói nhưng rất gan dạ. Anh từng nhiều lần xung phong mở đường trong các trận đánh trước đó. Ông Thìn kể rằng khi thấy đơn vị bị chặn lại, Nam đã ôm một bó lựu đạn lao lên phía trước. Anh ném liên tiếp nhiều quả vào lô cốt nhưng hỏa điểm của địch vẫn chưa bị dập tắt hoàn toàn. Trong khoảnh khắc quyết định, Nam đã lao thẳng đến sát lỗ châu mai rồi dùng thân mình che kín họng súng. Tiếng súng địch lập tức im bặt. Ngay sau đó, bộ đội phía sau đồng loạt xung phong lên và chiếm được vị trí trên đồi. Đến rạng sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, đồi A1 hoàn toàn thuộc về quân ta, mở đường cho chiến thắng cuối cùng tại Điện Biên Phủ. Ông Thìn kể rằng khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy Nam nằm ngay trước cửa lô cốt. Dù đã hy sinh, gương mặt anh vẫn hướng về phía đỉnh đồi nơi lá cờ chiến thắng đang tung bay. Suốt nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến đồi A1, ông Thìn vẫn không quên hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi đã dùng chính thân mình để mở đường cho đồng đội tiến lên. Với ông, Nam mãi mãi là biểu tượng của lòng quả cảm và sự hy sinh cao cả của người lính Điện Biên.



