Người lính trở về
Một chàng bộ đội trẻ tên Minh lặng lẽ bước đi cùng đơn vị. Ba lô của anh không có gì nhiều — vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và một bức thư đã nhàu nát.
Tháng 4 năm 1975, những ngày cuối cùng của chiến tranh. Trên con đường đất đỏ dẫn vào Sài Gòn, một chàng bộ đội trẻ tên Minh lặng lẽ bước đi cùng đơn vị. Ba lô của anh không có gì nhiều — vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và một bức thư đã nhàu nát.
Bức thư ấy mẹ anh gửi từ quê, từ một làng nhỏ ven sông. Bà viết:
"Khi nào đất nước yên bình, con nhớ về nhé. Nhà mình vẫn chờ con."
Minh nhập ngũ từ năm 18 tuổi. Đến năm 1975, anh đã đi qua biết bao cánh rừng, chứng kiến bao mất mát. Nhưng chưa bao giờ anh thấy lòng mình gần với ngày trở về như lúc này.
Sáng ngày 30 tháng 4, đơn vị của Minh tiến vào thành phố. Người dân đứng hai bên đường, vẫy tay, khóc, cười, gọi những người lính là “con”, là “cháu”. Minh chưa từng gặp họ, nhưng lại thấy thân thuộc đến lạ.
Khi lá cờ được kéo lên, đánh dấu khoảnh khắc kết thúc chiến tranh, Minh đứng lặng. Anh không hò reo, chỉ siết chặt bức thư trong tay. Trong đầu anh lúc ấy không phải là chiến thắng, mà là hình ảnh mái nhà nhỏ, nơi có người mẹ già đang chờ.
Vài tháng sau, Minh trở về làng. Con đường đất vẫn vậy, dòng sông vẫn chảy chậm rãi như ngày anh đi. Nhưng khi bước vào sân, anh khựng lại.
Mẹ anh đã mất, chỉ vài tuần trước ngày anh trở về.
Người hàng xóm đưa cho anh một chiếc khăn tay và nói:
"Bà ấy vẫn tin là con sẽ về. Ngày nào cũng ra ngõ ngóng."
Minh ngồi trước hiên nhà, lần đầu tiên sau chiến tranh, anh khóc.
Không phải vì bom đạn, mà vì một điều giản dị — anh đã trở về, nhưng không còn ai để gọi hai tiếng “mẹ ơi”.



