Người lính trở về bên dòng sông quê
Sau nhiều năm chiến đấu xa quê, ông Đỗ Văn Minh trở về Hải Phòng. Dòng sông quê vẫn chảy như ngày ông lên đường. Đứng trước quê hương thanh bình, ông nhớ đến những đồng đội đã nằm lại và càng trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.
Ngày ông Đỗ Văn Minh trở về sau chiến tranh, điều đầu tiên ông muốn nhìn thấy là quê hương.
Bao năm xa nhà, hình ảnh Hải Phòng trong ký ức ông vẫn là những con đường, mái nhà và dòng sông thân thuộc. Nhưng khi trở về, nhiều thứ đã thay đổi. Thành phố dần hồi sinh, những con đường được mở rộng, cuộc sống người dân ngày càng tốt đẹp hơn.
Ông Minh vui vì quê hương đổi thay, nhưng trong niềm vui ấy luôn có một khoảng lặng. Ông nhớ những người đồng đội đã không thể trở về.
Có người cùng ông nhập ngũ ngày đầu tiên, cùng ăn một bữa cơm, cùng hành quân qua những cung đường gian khổ. Có người đã nằm lại ở tuổi đôi mươi, mãi mãi không được nhìn thấy quê hương sau ngày hòa bình.
Nhiều năm qua, ông Minh vẫn giữ thói quen gặp gỡ đồng đội cũ. Mỗi lần có người từ xa trở về Hải Phòng, ông đều cố gắng thu xếp để gặp.
Ông thường nói với con cháu: “Các con được sống trong hòa bình hôm nay là điều mà thế hệ chúng tôi từng mơ ước”.
Ở tuổi đã cao, ông không còn đi xa nhiều. Nhưng mỗi khi có dịp đứng bên dòng sông quê, ông vẫn lặng người vài phút. Với ông, dòng sông ấy không chỉ chảy qua thành phố, mà còn mang theo ký ức của cả một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa.


