Người lính trở về từ biển
Người lính trở về từ biển

Vũ Văn Nam, sinh năm 1962, quê xã Giao Xuân, huyện Giao Thủy, Nam Định, lớn lên bên những cánh đồng muối trắng và tiếng sóng biển rì rào. Khi đất nước cần, anh rời quê, gia nhập lực lượng hải quân.
Cuộc đời người lính biển không chỉ là chiến đấu, mà còn là những tháng ngày lênh đênh giữa đại dương mênh mông. Có những đêm, anh đứng gác trên boong tàu, nhìn bầu trời đầy sao và nhớ về quê nhà – nơi có mẹ già đang chờ tin con.
Trong một trận chiến ác liệt, tàu của Nam bị trúng đạn. Lửa bốc lên dữ dội, khói đen bao trùm. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Nam bị hất văng xuống biển khi một tiếng nổ lớn vang lên.
Nước biển lạnh buốt. Anh cố bám vào một mảnh gỗ trôi nổi. Xung quanh chỉ là sóng và bóng tối. Không ai biết anh còn sống hay đã mất.
Nhiều giờ trôi qua, khi sức lực gần cạn kiệt, anh vẫn cố giữ tỉnh táo bằng cách nghĩ về quê hương. Anh tự nhủ: “Mình phải sống… phải về.”
May mắn, một tàu đồng đội phát hiện và cứu anh. Khi được kéo lên, anh gần như không còn cảm giác. Nhưng anh đã sống.
Sau chiến tranh, Nam trở về quê. Cơ thể anh mang nhiều vết thương, nhưng nỗi đau lớn hơn nằm trong ký ức – nơi vẫn còn hình ảnh những đồng đội không trở về.
Dù vậy, mỗi khi ra biển, anh không hề sợ. Anh đứng lặng nhìn sóng, rồi nói với con cháu:
“Biển đã lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng trả lại cho ông một cuộc đời.”
Và với Nam, được trở về, được sống trên mảnh đất quê hương, đã là điều quý giá nhất sau những năm tháng hoa lửa.


