Người có công giúp đỡ cách mạng

“Người lính trở về từ lửa đạn”

Câu chuyện kể về một người lính tham gia chiến tranh biên giới Campuchia với tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Dù mang trên mình thương tật nặng nề, ông vẫn vượt qua đau đớn, xây dựng gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành. Cuộc đời ông là minh chứng cho ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của người lính sau chiến tranh.

Hà Tĩnh19/04/2026Trịnh Thị Mai (Tiểu học Ích Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ lên đường vì Tổ quốc

Sinh năm 1955, khi vừa tròn 22 tuổi, ông đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Đất nước khi ấy tuy đã giải phóng, nhưng chiến tranh biên giới Tây Nam vẫn diễn ra ác liệt. Trước tiếng gọi của Tổ quốc, ông không do dự, xung phong vào Nam chiến đấu, mang theo trong tim lòng yêu nước và ý chí của tuổi trẻ.

Lằn ranh sinh tử nơi chiến trường

Trong một trận chiến khốc liệt, ông bị trúng đạn và chịu sức ép từ bom nổ, dẫn đến thương tích vô cùng nghiêm trọng. Giữa lằn ranh sinh tử, đồng đội đã không bỏ rơi ông, dìu ông ra khỏi vùng nguy hiểm. Ông được đưa vào bệnh viện dã chiến, điều trị nhiều tháng trong phòng vô trùng. Những ngày tháng ấy là chuỗi ngày đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng cũng là bước ngoặt của cuộc đời ông.

Duyên lành nảy nở giữa gian khó

Tại bệnh viện dã chiến, ông gặp một người phụ nữ cùng quê – nhanh nhẹn, đảm đang, tình nguyện chăm sóc các thương binh. Sự tận tụy và ấm áp của bà đã tiếp thêm nghị lực cho ông vượt qua nỗi đau. Từ những lần chăm sóc, động viên, tình cảm dần nảy nở. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ tìm thấy ở nhau một điểm tựa, và rồi nên duyên vợ chồng – một mối duyên đẹp được se kết từ gian khó.

Hậu phương và những tháng ngày tần tảo

Sau khi sức khỏe dần ổn định, ông bà về chung sống. Những năm sau đó, lần lượt ba người con trai ra đời (1984, 1986, 1989). Do công tác tại Quân khu 4 (Nghệ An), ông thường xuyên xa nhà. Một mình bà tần tảo nuôi con, buôn bán, lo toan mọi việc gia đình. Khi vết thương tạm ổn, ông lại trở về quê, cùng vợ buôn bán tại Hương Liên, Hương Khê, Hà Tĩnh, chia sẻ những nhọc nhằn của cuộc sống.

Nghị lực sống và trái ngọt cuộc đời

Dù vết thương chiến tranh thường xuyên tái phát, hành hạ cơ thể, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông cùng vợ dồn hết tâm sức nuôi dạy các con ăn học nên người. Nhờ sự hy sinh và kiên trì ấy, các con đều trưởng thành: người con cả là giáo viên trung học phổ thông, người con thứ làm trong lĩnh vực kỹ thuật máy tính, người con út công tác trong lực lượng công an tỉnh Hà Tĩnh.

Một đời khép lại, nhưng giá trị còn mãi

Khi các con yên bề gia thất, ông bà có thêm 5 người cháu ngoan ngoãn, học giỏi. Những tưởng cuộc sống sẽ bình yên dài lâu, nhưng do vết thương tái phát nhiều lần, sức khỏe ông ngày càng suy giảm. Cuối năm 2025, ông qua đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình. Sự ra đi của ông không chỉ là mất mát của người thân, mà còn là sự mất đi của một người lính đã cống hiến cả tuổi trẻ cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn