Bài viết

Người lính và cánh thư

Giữa những ngày hành quân nối dài trong rừng sâu, thứ mà người lính mong đợi nhất không phải là một bữa cơm no hay một giấc ngủ trọn vẹn—mà là một cánh thư từ quê nhà. Buổi chiều hôm ấy, đơn vị vừa dừng chân bên một khoảng đất trống

Hà Tĩnh08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính và cánh thư Giữa những ngày hành quân nối dài trong rừng sâu, thứ mà người lính mong đợi nhất không phải là một bữa cơm no hay một giấc ngủ trọn vẹn—mà là một cánh thư từ quê nhà. Buổi chiều hôm ấy, đơn vị vừa dừng chân bên một khoảng đất trống. Mọi người còn chưa kịp nghỉ thì anh nuôi đã gọi lớn:
“Có thư! Có thư từ dưới gửi lên!” Cả tiểu đội như bừng tỉnh. Những đôi mắt mệt mỏi chợt sáng lên. Người đứng, người ngồi đều hướng về phía người phát thư, như chờ đợi một điều gì đó rất đỗi thân quen mà xa xôi. “Tân!”
Tôi giật mình. Tên mình vang lên giữa rừng sâu nghe lạ lẫm mà gần gũi đến nao lòng. Tôi nhận lá thư, bàn tay bỗng run nhẹ. Phong bì đã nhàu, góc giấy sờn đi vì qua nhiều chặng đường. Nét chữ quen thuộc—của mẹ. Tôi ngồi xuống dưới một gốc cây, chậm rãi mở thư. “Con trai của mẹ…” Chỉ ba chữ đầu tiên thôi mà mắt tôi đã nhòe đi. Mẹ kể chuyện làng, chuyện mùa lúa năm nay tốt hơn năm trước, chuyện con đường đã được sửa lại, chuyện mấy đứa nhỏ trong xóm vẫn hỏi thăm tôi. Những điều bình dị, tưởng chừng nhỏ bé, nhưng giữa nơi rừng sâu này lại trở nên quý giá vô cùng. Ở cuối thư, mẹ viết:
“Mẹ vẫn đợi con về. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Nhà mình lúc nào cũng có bếp lửa chờ con.” Tôi gấp lá thư lại, giữ thật chặt trong tay. Bên cạnh, anh Hòa cũng vừa nhận được thư. Anh đọc xong, không nói gì, chỉ ngồi lặng một lúc lâu rồi cất vào túi áo, ngay ngực trái. “Thư vợ hả anh?” tôi hỏi khẽ. Anh gật đầu, cười nhẹ:
“Ừ… cô ấy bảo khi nào hết chiến tranh sẽ trồng lại vườn cau.” Anh nói rồi im lặng, ánh mắt như đang nhìn về một nơi rất xa. Có người không nhận được thư. Họ vẫn ngồi đó, lặng lẽ, nhưng không ai tỏ ra buồn. Bởi họ hiểu, không phải lúc nào thư cũng đến được. Và họ tin, ở quê nhà, vẫn có người đang nghĩ đến mình. Đêm xuống, bên ánh lửa nhỏ, chúng tôi lại lấy thư ra đọc lần nữa. Có người đọc thầm, có người đọc khe khẽ như kể cho chính mình nghe. Những dòng chữ đơn sơ bỗng trở thành nguồn sức mạnh. Một người lính nói nhỏ:
“Cánh thư này… nhẹ vậy mà đỡ được cả một quãng đường dài.” Không ai trả lời, nhưng ai cũng hiểu. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn giữ lá thư ấy. Giấy đã ố vàng, nét chữ có chỗ nhạt đi, nhưng từng dòng vẫn còn nguyên. Mỗi lần đọc lại, tôi như thấy mình trở về những ngày tháng cũ—nơi một cánh thư có thể sưởi ấm cả một tâm hồn. Người lính có thể đi qua mưa bom, vượt qua gian khổ. Nhưng chính những cánh thư—những lời nhắn gửi từ hậu phương—mới là thứ giữ cho họ vững vàng. Bởi trong từng dòng chữ ấy, có quê hương. Có gia đình. Và có một lý do để trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính và cánh thư | Câu chuyện thời hoa lửa