Người lính và cây đàn cũ
Âm thanh từ một cây đàn cũ từng mang lại những phút giây bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng chiến tranh.
Bác Thắng nhớ trong đơn vị từng có một người biết chơi đàn. Cây đàn không mới, nhiều chỗ đã cũ nhưng vẫn tạo nên những giai điệu quen thuộc.
Những lúc được nghỉ, mọi người thường ngồi gần nhau. Âm thanh của cây đàn khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn sau một ngày mệt mỏi.
Bác nhớ những gương mặt trẻ ngồi quanh cây đàn. Có người đến từ miền Bắc, có người từ những vùng quê khác, nhưng trong những khoảnh khắc ấy tất cả đều cùng chung một nỗi nhớ quê nhà.
Những giai điệu quen thuộc khiến mỗi người nhớ đến gia đình và những ngày bình yên.
Cây đàn sau đó không còn được sử dụng nhiều và cuối cùng cũng hỏng.
Nhưng âm thanh của nó vẫn ở lại trong ký ức bác.
Nhiều năm sau, khi nghe tiếng đàn vang lên ở đâu đó, bác lại nhớ về những đêm ngắn ngủi bên đồng đội.



