NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY ĐÀN MĂNG-ĐÔ-LIN
Trong một đơn vị bộ đội ở chiến khu Việt Bắc có chiến sĩ tên Quang.
Trước khi nhập ngũ, anh là một thanh niên rất yêu âm nhạc.
Ngày lên đường, người bạn thân tặng anh một cây đàn măng-đô-lin nhỏ.
Dù hành quân qua nhiều núi rừng, Quang vẫn mang theo cây đàn.
Mỗi tối nghỉ chân, anh lại đàn cho đồng đội nghe.
Những giai điệu mộc mạc vang lên giữa rừng sâu.
Có lúc là bài hát về quê hương.
Có lúc là khúc quân hành sôi nổi.
Tiếng đàn giúp mọi người quên đi mệt mỏi và nỗi nhớ nhà.
Một lần, sau trận chiến ác liệt, đơn vị có nhiều chiến sĩ hy sinh.
Không khí trầm lắng bao trùm cả khu rừng.
Tối hôm ấy, Quang ngồi bên ánh lửa và chơi một bản nhạc nhẹ nhàng.
Không ai nói gì.
Nhưng nhiều người lặng lẽ lau nước mắt.
Âm nhạc lúc ấy trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn.
Năm 1954, khi chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội khắp cả nước, Quang lại mang cây đàn ra giữa sân đơn vị.
Tiếng nhạc hòa cùng tiếng reo vui của đồng đội.
Bản nhạc chiến thắng vang lên giữa núi rừng Tây Bắc như lời ca ngợi những con người đã cống hiến tuổi xuân cho độc lập dân tộc.
Và cây đàn măng-đô-lin năm ấy mãi mãi trở thành một phần ký ức đẹp của người lính trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.



