Cựu Thanh niên xung phong

Người lính và chiếc ba lô-NĐC

Tôi là Đặng Thùy Trâm, một bác sĩ quân y làm việc trong những năm chiến tranh ác liệt. Nơi tôi công tác là một bệnh xá dã chiến trong rừng. Thiếu thuốc. Thiếu dụng cụ. Nhưng thương binh thì ngày càng nhiều. Một buổi tối, sau một trận càn lớn, nhiều thương binh được đưa về. Có một người lính bị thương rất nặng. Vết thương sâu, mất máu nhiều. Tôi biết, cơ hội sống của anh rất mong manh. Tôi cố gắng hết sức. Dùng những gì mình có. Băng bó. Cầm máu. Chăm sóc. Trong lúc tỉnh lại, anh nắm ta

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Văn Nam (THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Thùy Trâm, một bác sĩ quân y làm việc trong những năm chiến tranh ác liệt.

Nơi tôi công tác là một bệnh xá dã chiến trong rừng.

Thiếu thuốc.
Thiếu dụng cụ.
Nhưng thương binh thì ngày càng nhiều.

Một buổi tối, sau một trận càn lớn, nhiều thương binh được đưa về.

Có một người lính bị thương rất nặng.

Vết thương sâu, mất máu nhiều.

Tôi biết, cơ hội sống của anh rất mong manh.

Tôi cố gắng hết sức.

Dùng những gì mình có.

Băng bó. Cầm máu. Chăm sóc.

Trong lúc tỉnh lại, anh nắm tay tôi, hỏi:

“Tôi… có về được không?”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ nói:

“Anh cố lên. Chúng tôi ở đây.”

Đêm đó, tôi gần như không ngủ.

Ở bên cạnh anh.

Theo dõi từng nhịp thở.

Sáng hôm sau, anh đã qua cơn nguy hiểm.

Tôi ghi lại câu chuyện đó vào cuốn nhật ký mang theo bên mình.

Không phải để kể công.

Mà để ghi nhớ:

Mỗi người lính được cứu sống…
là một chiến thắng.

Sau này, cuốn nhật ký ấy được tìm thấy.

Những dòng chữ giản dị, nhưng chứa đựng cả một thời chiến tranh.

Chiến tranh có thể tàn khốc.

Nhưng trong đó, vẫn có những con người
giữ lại sự sống… cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn