NGƯỜI LÍNH VÀ CHIẾC ĐÒ THẠCH HÃN
Nhân chứng: Cựu du kích Nguyễn Thị Thu
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất. Thành cổ Quảng Trị và khu vực sông Thạch Hãn hứng chịu bom pháo liên tục. Trong hoàn cảnh ấy, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu còn có những người âm thầm làm nhiệm vụ vận chuyển, đưa bộ đội và hàng hóa qua sông.
Nguyễn Thị Thu, một nữ du kích Quảng Trị, là một trong những người từng chèo đò phục vụ cách mạng tại khu vực sông Thạch Hãn. Chiếc đò nhỏ của bà trở thành một phương tiện quan trọng giữa vùng chiến sự.
Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy. Trên mặt sông tưởng như bình lặng, những người chèo đò không thể biết lúc nào pháo sẽ rơi xuống. Nhưng nhiệm vụ không thể dừng lại.
Có những chuyến đò đưa bộ đội sang sông. Có chuyến vận chuyển lương thực, thuốc men. Có chuyến đưa thương binh trở về phía sau.
Người chèo đò phải thuộc từng đoạn sông, biết thời điểm nào có thể đi và nơi nào cần tránh. Công việc ấy đòi hỏi sự gan dạ không kém bất kỳ trận chiến nào.
Ngày nay, Thạch Hãn đã trở lại vẻ bình yên. Dòng sông vẫn chảy qua Quảng Trị, nhưng dưới lòng sông là ký ức về những người đã mãi mãi không trở về.
Câu chuyện của Nguyễn Thị Thu giúp chúng ta hiểu thêm một điều: chiến tranh được làm nên không chỉ bởi những người cầm súng.
Có những người chiến đấu bằng mái chèo.
Có những người góp sức bằng một chuyến đò, một gánh hàng, một lần đưa người qua sông.
Những việc tưởng như nhỏ bé ấy, khi được thực hiện trong hoàn cảnh bom đạn, lại trở thành những đóng góp lớn lao.
Và chiếc đò năm xưa đã trở thành một phần ký ức của dòng Thạch Hãn – nơi hôm nay mỗi dòng nước trôi qua đều gợi nhắc về một thế hệ đã hy sinh cho hòa bình



