Bài viết

Người lính và chiếc nón tai bèo che nắng Trường Sơn

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, chiếc nón tai bèo gần như không bao giờ rời khỏi đầu người lính.

Nó không chỉ để che nắng.

Mà còn để che mưa.

Che cả những giấc ngủ vội giữa rừng.

Tôi còn nhớ năm 1973, đơn vị hành quân qua một đoạn đường trống dài toàn nắng gắt.

Không có bóng cây lớn.

Mặt đất nóng hầm hập như than.

Chỉ cần đứng một lúc cũng thấy choáng.

Ai cũng đội nón tai bèo, kéo thấp xuống che mặt.

Mồ hôi chảy xuống thành từng dòng.

Một cậu lính trẻ đi cạnh tôi than:

“Nắng này chắc chín người luôn quá anh.”

Tôi cười:

“Chưa chín được đâu, còn phải đi tiếp.”

Cả hai cùng bật cười giữa cái nắng cháy da.

Có lúc gió thổi mạnh, nón bị lật lên.

Phải lấy tay giữ lại.

Có người buộc thêm dây rừng để khỏi bay.

Nhìn ai cũng giống nhau trong những chiếc nón bạc màu, tôi chợt thấy đơn vị như một dòng người nối dài không dứt.

Đi mãi, không ai tách ra.

Đến trưa, chúng tôi dừng lại bên một khe nước nhỏ.

Ai cũng tháo nón quạt cho mát.

Nón tai bèo lúc ấy không còn là vật dụng nữa.

Mà giống như một phần cơ thể đã quen thuộc.

Sau này, khi về lại quê, tôi vẫn giữ chiếc nón cũ ấy.

Vải đã mục.

Màu đã bạc.

Nhưng mỗi lần nhìn lại, tôi lại nhớ con đường nắng Trường Sơn năm ấy.

Nhớ những bước chân lặng lẽ đi qua cái nóng như đổ lửa.

Và nhớ một thời tuổi trẻ đã được che chở bởi một chiếc nón rất đơn sơ nhưng gắn bó suốt cả hành trình dài chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn