Người lính và con đường chỉ có dấu chân
Ở Trường Sơn, không phải con đường nào cũng có tên.
Nhiều con đường chỉ tồn tại bằng dấu chân người đi trước.
Không biển chỉ dẫn.
Không cột mốc.
Chỉ có lá cây bị dẫm nát và đất rừng bị mòn theo bước chân.
Năm 1973, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ vượt qua một khu vực rừng già chưa có đường mòn rõ ràng.
Đi trước là tổ trinh sát.
Đi sau là cả đơn vị nối nhau từng người một.
Người đi sau phải giữ khoảng cách đúng dấu chân người đi trước để không bị lạc.
Nếu bước lệch, rất dễ mất phương hướng trong rừng dày.
Có đoạn đi qua bãi đất mềm, dấu chân in rất rõ.
Nhưng chỉ cần một cơn mưa nhỏ là mọi dấu vết biến mất.
Một buổi chiều, trời đổ mưa bất ngờ.
Dấu chân phía trước bắt đầu nhòe đi.
Cả đội hình chậm lại.
Không ai nói gì.
Chỉ nghe tiếng mưa rơi và tiếng thở gấp của người đi sau.
Anh trinh sát đi đầu dừng lại, quay xuống hét nhỏ:
“Nhìn kỹ dấu chân! Đừng lệch!”
Chúng tôi cúi thấp người, bám sát từng bước.
Có lúc chỉ cần lệch một gang tay là có thể mất cả hướng đi.
Mưa càng lúc càng lớn.
Đất rừng trở nên trơn trượt.
Một cậu lính trẻ trượt chân suýt ngã, nhưng kịp bám vào cây bên cạnh.
Cậu thở dốc:
“Khó quá…”
Tôi chỉ nói:
“Cứ đi theo dấu.”
Không còn cách nào khác.
Trong chiến tranh, nhiều khi chỉ có niềm tin vào người đi trước là đủ để bước tiếp.
Đến tối, đơn vị thoát ra khỏi khu rừng đó an toàn.
Ai cũng mệt lả.
Quần áo ướt sũng, bùn đất bám đầy người.
Nhưng không ai bị lạc.
Anh trinh sát ngồi xuống đất, nhìn lại con đường phía sau đã bị mưa xóa gần hết dấu chân rồi nói:
“May mà đi kịp.”
Câu nói nhẹ nhàng nhưng ai cũng hiểu ý nghĩa của nó.
Bởi chỉ chậm một chút thôi, có thể cả đơn vị đã mất phương hướng giữa rừng sâu.
Đêm ấy, chúng tôi ngủ lại bên một triền dốc.
Không ai nói nhiều.
Chỉ nghe tiếng mưa nhỏ dần trên tán lá.
Tôi nằm trong võng nghĩ về con đường vừa đi qua.
Một con đường không tên, không dấu mốc, chỉ có dấu chân người lính.
Ngày hòa bình, mỗi khi đi trên những con đường bê tông thẳng tắp, tôi lại nhớ đến con đường mưa năm ấy.
Nhớ những dấu chân mờ dần trong rừng.
Và nhớ những người lính trẻ đã đi qua chiến tranh bằng niềm tin vào nhau, từng bước một, không được phép sai lệch dù chỉ một lần.



