Người lính và tiếng gọi đồng đội-Ích Mỹ
Tôi là Nguyễn Văn Trỗi, một người lính biệt động trong những năm chiến tranh. Tôi được giao nhiệm vụ quan trọng. Nhưng trong quá trình thực hiện, tôi bị bắt. Trong những ngày bị giam giữ, tôi bị tra hỏi. Chúng muốn tôi khai ra thông tin. Nhưng tôi không nói. Dù bị đe dọa, tôi vẫn giữ im lặng. Không phải vì tôi không sợ. Mà vì tôi hiểu: Nếu mình nói… đồng đội sẽ gặp nguy hiểm. Đến ngày cuối cùng, khi đối mặt với cái chết, tôi vẫn giữ vững tinh thần. Tôi hô lớn: “Hồ Chí Minh muôn năm!”
Tôi là Nguyễn Văn Trỗi, một người lính biệt động trong những năm chiến tranh.
Tôi được giao nhiệm vụ quan trọng.
Nhưng trong quá trình thực hiện, tôi bị bắt.
Trong những ngày bị giam giữ, tôi bị tra hỏi.
Chúng muốn tôi khai ra thông tin.
Nhưng tôi không nói.
Dù bị đe dọa, tôi vẫn giữ im lặng.
Không phải vì tôi không sợ.
Mà vì tôi hiểu:
Nếu mình nói… đồng đội sẽ gặp nguy hiểm.
Đến ngày cuối cùng, khi đối mặt với cái chết, tôi vẫn giữ vững tinh thần.
Tôi hô lớn:
“Hồ Chí Minh muôn năm!”
Sau này, nhiều người nhắc lại câu chuyện ấy.
Không phải để nói về cái chết,
mà để nói về lòng kiên định.
Tôi hiểu rằng:
Có những lúc,
sự im lặng… cũng là một cách chiến đấu.



